Hiển thị các bài đăng có nhãn phụ nữ ngoại tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn phụ nữ ngoại tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015

Clip: Bị chồng bắt quả tang ngoại tình, vợ trẻ quỳ khóc như mưa

Mới đây, đoạn clip ghi lại cảnh chồng bắt quả tang vợ ngoại tình trong nhà nghỉ với bạn thân được lan truyền trên mạng khiến nhiều người xôn xao.

Đoạn clip được nickname Le Huy chia sẻ lên mạng xã hội mới đây cùng với dòng chú thích: “Cô vợ bị bắt quả tang ngoại tình với bạn thân của chồng, tuy nhiên khi bắt được quả tang người chồng này vô cùng bình tĩnh và không có hành động đánh đấm gì cả”.

Bị chồng bắt quả tang ngoại tình, vợ trẻ quỳ khóc như mưa.

Theo đó, mở đầu đoạn clip dài gần 2 phút là cảnh một số người đàn ông ngồi nói chuyện thẳng thắn ở trong một căn phòng. Quỳ dưới sàn nhà là cô vợ trẻ lấy tấm váy che thân khóc lóc như mưa, không nói nên lời.

Sau đó, một người đàn ông trong clip được cho là chồng của cô vợ trẻ nói qua điện thoại với một người rằng: “Nó là bạn cháu mới đau chứ chú" khiến người xem clip phải giật mình.

Clip: Bị chồng bắt quả tang ngoại tình, vợ trẻ quỳ khóc như mưa.

Sau khi được đăng tải, clip nhanh chóng nhận được hang chục ngàn lượt xem và bình luận. Phần lớn mọi người đều khen ngợi cách hành xử rất “đàn ông” của người chồng và lên án kịch liệt hành động ngoại tình của cô vợ trẻ.

“Anh chồng bình tĩnh quá. Thế mới đáng mặt đàn ông chứ”, nickname Nguyet Anh Tran bình luận.

Facebooker Thu Thảo chia sẻ: “Chồng bình tĩnh quá luôn. Đàn ông đi ngoại tình thì đàn bà tha thứ chứ đàn bà mà đi ngoại tình thì gia đình chỉ có vứt đi. Sau này về chồng nó không thèm nói luôn ý. Xấu hổ chưa khóc lóc cái gì”.

“Không thể chấp nhận ngữ đàn bà lăng nhăng. Lại còn ngoại tình với bạn thân của chồng nữa chứ”, bạn Nguyen Toan bức xúc.

Bên cạnh đó, một số cư dân mạng nghĩ thoáng hơn: “Chắc cô gái này thấy ân hận lắm nên mới khóc như vậy, có câu “đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại”, đã biết lỗi rồi thì phải sống cho thật tốt”.

Theo phunutoday.vn

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015

Ham của lạ, tôi cặp bồ với sinh viên năm cuối

Tôi viết những dòng tâm sự này như một lời sám hối tới vợ. Tôi biết mọi người sẽ chê trách tôi, thậm chí chửi bới tôi đã phản bội vợ. Nhưng lỗi này cũng không hoàn toàn tại tôi

Năm tôi 27 tuổi, tôi lấy vợ sau 1 năm tìm hiểu. Nhưng cưới về rồi tôi mới biết cô ấy mắc bệnh tim bẩm sinh. Bệnh của cô ấy không nặng lắm, vẫn có thể sinh hoạt và làm việc bình thường, miễn sao không bị xúc động mạnh và làm việc quá nặng.Xem thêm : 8 dấu hiệu tố phụ nữ ngoại tình

Vì yêu cô ấy nên tôi không trách cô ấy giấu giếm việc mình bị bệnh, ngược lại, tôi rất tận tình chăm sóc vợ. Vì vợ tôi không hoạt động thể lực mạnh được, nên chuyện chăn gối của chúng tôi rất nhẹ nhàng, lãng mạn. Cũng chính vì thế nên chuyện vợ chồng của chúng tôi ngày càng trở nên nhạt nhẽo vào nhàm chán. Tôi thường phải lên mạng xem phim để tăng thêm cảm hứng rồi mới “gần gũi” vợ. Được vài tháng thì sự mới lạ này cũng dần cũ đi. Đặc biệt là đám bạn tôi khi ngồi nhậu với nhau “chém gió” tơi bời về khoản đó. Ai cũng khoe khoang vợ chiều, vợ chịu chơi. Mấy cậu chưa vợ thì cũng tự hào về chiến tích với nhiều cô. Có mỗi mình tôi chẳng có gì để kể và khi bị “điểm danh” thì chỉ cười ruồi.

Tôi đã phản bội vợ và chúng tôi thuê một nhà nghỉ gần đó rồi qua đêm với nhau (ảnh minh họa)

Không phải tôi là đứa dễ bị bạn bè tác động, nhưng tôi là người có nhu cầu cao. Từ trong chính bản thân tôi cảm thấy nếu lấy một người vợ, người đó không thể thỏa mãn nhu cầu của mình được thì tình cảm gia đình rất dễ lung lay. Thực sự tôi thèm cái cảm giác được dâng trào, được mãnh liệt.

Vợ tôi cũng biết chuyện, cô ấy hỏi tôi có chán cô ấy không? Tôi vẫn an ủi vợ rằng tôi không sao, nhưng bản thân tôi có bao nhiêu chán ngán, tôi hiểu rất rõ.

Trong một lần nhậu xong, tôi tạm biệt đám bạn định đi về. Nhưng mấy cậu bạn liền khoác tay tôi đi tiếp tăng 2. Tại đây tôi đã quen được một em sinh viên năm cuối. Em làm phục vụ ở đây. Chỉ một tiếng đồng hồ ngồi tâm sự với nhau, em đã gật đầu đi với tôi. Tôi đã phản bội vợ và chúng tôi thuê một nhà nghỉ gần đó rồi qua đêm với nhau.

Trở về nhà, nhìn vợ cả đêm không ngủ chờ đợi, tôi cũng cảm thấy thật tội lỗi. Nhưng bản năng lại xui khiến tôi mong muốn gặp lại cô gái kia. Tôi nói dối vợ rằng tôi say quá nên ngủ tại nhà cậu bạn. Sau đó tôi đi thay quần áo và đi làm.

Những ngày sau đó, tôi lại hẹn gặp cô sinh viên ấy. Vợ tôi không hề nghi ngờ gì tôi. Thật lòng thì tôi vẫn còn tình cảm dành cho vợ nên tôi không hề có ý định ly hôn. Tôi biết việc mình đang làm là sai trái, nhưng khi cô gái đó gọi điện, tôi chưa bao giờ từ chối.

Chúng tôi lén lút qua lại với nhau đến nay đã được hơn 3 tháng. Hàng tháng, tôi chu cấp cho cô sinh viên đó một khoản nhỏ. Tôi biết là ngoài tôi, có lẽ cô gái đó còn có vài người khách khác. Nhưng tôi không có tình cảm nên chỉ hành động theo cảm xúc mà thôi vì thế mà tôi không ghen tuông. Mấy hôm trước, vợ tôi thủ thỉ với tôi là muốn mang bầu, muốn cho tôi một đứa con. Cô ấy nói rằng đã đi khám và bác sĩ nói nếu cẩn thận theo dõi chặt chẽ thì vẫn có thể sinh con. Biết nỗi lòng của vợ, tôi rất cảm động, trong lòng bỗng chốc dâng trào tội lỗi. Tôi tự hứa với bản thân sẽ chấm dứt với cô gái kia và ở bên vợ.

Thế nhưng, một mặt tôi không muốn phản bội vợ nữa, một mặt tôi lại không chịu được cảnh như thế này. Tôi thật không biết phải làm như thế nào bây giờ?

Theo iblog

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

Đau đớn phát hiện vợ đẹp vào nhà nghỉ với bồ mỗi đêm

(Blog tâm sự) - Tôi từng cảm kích trước tấm lòng hiếu thảo của vợ dành cho dì nhưng rồi chết lặng khi phát hiện ra cô ta đã tạo ra vỏ bọc quá tốt để ngoại tình.

Trước khi đi đến hôn nhân, tôi và vợ đã trải qua 3 năm hẹn hò đầy lãng mạn. Chúng tôi đến với nhau bằng tình yêu chân thành, sự hòa hợp, đồng điệu. Cô ấy là mẫu phụ nữ mà tôi mong muốn gặp và lấy làm vợ: xinh đẹp, tính cách nhẹ nhàng, hiện đại và biết chăm sóc gia đình.

Hai đứa yêu nhau chân thành, đám cưới đến sau đó như một cái kết tất yếu khi cả hai cảm thấy thực sự cần nhau cho cuộc sống này, không thể khác.

Ngày đám cưới diễn ra, tôi hạnh phúc bởi nếu có thể chọn lại tôi cũng vẫn yêu và đi đến hôn nhân với người phụ nữ này. Cô ấy không hoàn hảo, vẫn còn có những điểm chưa tốt nhưng tôi hài lòng với con người nàng, tính cách nàng.

Những ngày sau đó với tôi là chuỗi ngày đáng nhớ, thăng hoa của một cuộc tình đơm hoa. Tôi và vợ làm gần cơ quan, lại cùng ngành nghề nên càng có được sự đồng cảm, hiểu nhau.

Ngày cậu con trai của hai đứa chào đời, tôi mừng rơi nước mắt và thầm cảm ơn sự hy sinh của cô ấy. “Gạch nối tình yêu” khiến tôi càng thêm yêu, tôn thờ vợ mình hơn.

Trong quan hệ vợ chồng thật khó tránh khỏi những sứt mẻ, mâu thuẫn, chúng tôi cũng vậy nhưng phải thừa nhận, tôi chưa từng ân hận vì đã kết hôn với người phụ nữ mà tôi cảm thấy gần gũi từ lần gặp đầu.

Đau đớn phát hiện vợ đẹp vào nhà nghỉ với bồ mỗi đêm.

Thế rồi mọi chuyện bỗng rẽ sang một hướng khác mà tôi chưa từng nghĩ tới. Vợ tôi chuyển công tác sang một công ty khác. Ở môi trường mới, cô ấy đã có những thay đổi so với trước kia. Dù vẫn duy trì lịch “yêu” đều đặn nhưng bằng sự tinh tế và đa cảm, tôi cảm nhận vợ mình không còn sôi nổi như trước nữa. Cô ấy tỏ ra hờ hững hơn trước dù điều đó chẳng bộc lộ quá rõ ràng. Đôi khi tôi tự vấn mình nhưng rồi cũng lại an ủi bản thân thông cảm, có lẽ vợ chưa quen với môi trường mới.

Một ngày kia, vợ thông báo cô ấy phải vào viện thường xuyên để chăm sóc cho người dì bị ốm nặng. Thế là suốt một tuần đó, vợ tôi không ngủ ở nhà với lý do ngủ lại trong viện để tiện chăm non.

Tin lời cô ấy, tôi chẳng mảy may nghi ngờ mà còn ủng hộ nhiệt tình. Cho đến một ngày, có người phụ nữ lạ mặt gửi đến tờ giấy trong đó tố cáo vợ đang lừa dối, tôi mới phát hoảng và trực tiếp điều tra thực hư.

Khi tôi đề nghị được giúp đỡ cô ấy cùng chăm sóc dì thì vợ cương quyết từ chối với lý do không muốn tôi vất vả. Cất công bám theo, tôi sững sờ biết được sự thật khủng khiếp. Đúng là người nhà cô ấy nằm viện thật và chuyện cô ấy vào viện đưa cơm cũng không sai. Dù vậy hàng đêm người phụ nữ gắn bó với tôi suốt 3 năm qua chẳng hề ngủ lại đó chăm sóc như lời cô ta mà ghé vào nhà nghỉ kế bên với người đàn ông có thân hình cao to.

Phải mất rất nhiều công sức tôi mới lật mặt được thủ đoạn tinh vi của cô vợ. Hàng ngày cô ta luôn thuê một người phụ nữ khác đóng giả mình, diện quần áo của mình để thay cô ấy chăm sóc cho dì. Cũng bởi không muốn cho vợ nghi ngờ về sự theo dõi của mình nên tôi luôn phải đứng từ xa quan sát. Do đó, nhiều ngày liền tôi vẫn tin rằng người đàn bà được thuê chính là vợ.

Ngày lật tẩy được hành vi “ăn vụng” của vợ, trái tim tôi như muốn vỡ tung. Người phụ nữ mà tôi từng tôn thờ rốt cuộc đã thay lòng đổi dạ. Thế mà tôi đã từng nghĩ ai có thể phản bội mình nhưng cô ấy thì tuyệt đối không.

Hạnh phúc tưởng như bất biến mà rồi vỡ tan như thể trong giấc mộng khiến tôi hụt hẫng, suy sụp. Đớn đau này tôi không biết chia sẻ cùng ai. Tôi không biết mình có nên tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân với người vợ giả dối này nữa hay không khi tôi đã bước sang tuổi 35.

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

Hình phạt nặng nề chồng dành cho tôi vì tội ngoại tình

Đã 10 ngày rồi tôi chưa được gặp con. Đây là hình phạt mà chồng dành cho tôi vì tội ngoại tình.Sau hôm đó, nhà chồng không cho tôi gặp con nữa. Tôi thấy họ mang về một người phụ nữ chắc là để chăm con tôi. Tôi như người điên ngày nào cũng vật vã trước cổng nhà họ van xin nhưng cửa nhà không mở lấy một lần.

Đã 10 ngày rồi tôi chưa được gặp con. Đây là hình phạt mà chồng dành cho tôi vì tội ngoại tình. Tôi biết là tôi sai lắm, nhưng trong cái sai cũng có chút oan ức. Tôi như chết mòn đi từng giờ vì thương nhớ con.

Tôi sinh xong đã mấy tháng nhưng chồng không muốn gần gũi vì chê tôi xập xệ. Tôi cố tập thể dục chứ không kiêng ăn vì sợ không đủ sữa cho con. 

Hình phạt nặng nề...(Ảnh minh hoạ)

Thêm nữa, tôi sinh con 4 cân nhưng sinh thường chứ không mổ. Nhưng đó là cơ địa tôi như thế, tôi buồn lắm nhưng biết phải làm sao. Con được 6 tháng nhưng vợ chồng tôi vẫn chưa quan hệ lại. Tôi chắc mẩm chồng mình kiểu này là đi ăn chả bên ngoài rồi nhưng không tìm thấy chứng cứ. Vì tôi thường xuyên nghi ngờ và vặn hỏi nên vợ chồng hay cãi vã. Một tuần anh ôm gối ra ghế ngủ 3, 4 lần.

Tôi tâm sự với mẹ chồng nhưng bà không khuyên con trai được một câu. Bà chỉ bảo tôi cố lấy lại vóc dáng để hấp dẫn chồng. Nói vậy nhưng bà không giúp tôi trông cháu lấy một giây. Khi nào vui thì bà ghé thăm nựng cháu mấy cái rồi quay gót bỏ đi, dù nó khóc cũng mặc. Xin lỗi chứ từ khi có con, tôi không có được một phút rảnh rang để đi tiểu tiện, đại tiện cho thoải mái vì phải trông con.

Gia đình chồng thì từ chối giúp đỡ, chồng thì thờ ơ lạnh nhạt không chăn gối, tôi đâm ra tự kỷ và chán đời. Khi đi làm lại, tôi tình cờ gặp lại người yêu cũ. Ngày xưa khi chúng tôi chia tay, anh ấy bỏ đi du học thạc sĩ, đến bây giờ về nước và vô tình vào làm ở công ty tôi. Nếu chuyện hôn nhân của tôi tốt đẹp thì tôi đã không dễ xiêu lòng, ngã vào người đàn ông khác như thế. Mọi người cứ nghĩ là tôi đổ lỗi nhưng thật sự tôi đã khao khát có một bờ vai cho mình chia sẻ và dựa dẫm.

Chúng tôi gặp lại và nhanh chóng có tình cảm. Tuy không phải là yêu như ngày xưa nhưng tôi đã dốc hết tâm sự chuyện gia đình cho anh ấy. Anh khuyên nhủ tôi nhiều mặc dù rất phẫn nộ trước thái độ của nhà chồng tôi. Và chuyện gì đến cũng đến. Chúng tôi ngủ với nhau. Đến lần thứ 3 thì chồng tôi phát hiện. Anh đã làm gì đó với điện thoại của tôi nên biết và đến tận khách sạn tôi và người kia hẹn nhau.

Việc đầu tiên anh làm khi lôi tôi về nhà là đánh. Sau đó là gọi điện thông báo cho bố mẹ tôi và kế đến là đuổi đi. Anh bảo sẽ không ly hôn vì con đang còn nhỏ, tòa sẽ xử tôi được quyền nuôi con. Anh bảo sẽ hành hạ tôi cho đến ngày con lớn mới ra tòa.

Tôi ra khỏi nhà với tâm trạng không thể đau khổ và nhục nhã hơn được nữa. Có một sự thật là tôi đã ngoại tình và bị phát hiện. Người có tội là tôi. Còn việc chồng bỏ mặc tôi 6 tháng nay và cũng lén lút bóc bánh bên ngoài thì không ai biết nên anh chỉ là người chồng vô tội bị vợ cắm sừng mà thôi.

Bố mẹ tôi vì mất mặt với thông gia nên cũng không chứa chấp tôi về nhà. Họ bắt tôi phải quay lại đó cho dù bị đuổi đánh để van xin được tha thứ. Những điều đó tôi đã làm hết cả rồi, tôi còn làm những việc tệ hơn là quỳ trước mặt họ chỉ để xin đừng tách con khỏi tôi.

Cầu xin hết cách, tôi vẫn bị chồng bế vất thẳng ra ngoài đường. Tôi đành phải thuê phòng ở một nhà nghỉ gần đó ở tạm. Sáng sớm tôi dậy trở về nhà chồng đứng đợi trước cổng để mong được thấy con nhưng chỉ bắt gặp những gương mặt lạnh lùng nhẫn tâm của nhà chồng. Sau khi chồng đi làm, tôi tiếp tục đứng đến 9 giờ sáng để đợi mẹ chồng đi chợ ra. Nhưng bà không nhìn tôi mặc dù tôi van gọi, bà xoay lưng khóa cửa lại và nói vọng vào với bố chồng “ông canh chừng kẻo chó vào nhà”. Trước khi đi, bà nhổ toẹt nước bọt vào mặt tôi. Chưa bao giờ tôi thấy nhục nhã đến thế. Nhưng tôi vẫn cứ chờ.

Tôi nghe thấy tiếng con khóc thất thanh nên càng sốt ruột. Tôi gọi vào trong van xin bố chồng bế con ra để tôi cho con bú. Tôi gọi hơn 15 phút nhưng ông không trả lời, con tôi thì đã khóc khan cả tiếng. Tôi bất lực nên đứng bấu lấy thanh hàng rào mà gào khóc. Cuối cùng bố chồng tôi cũng bế cháu đi ra. Ông không mở cửa vì sợ mẹ chồng tôi về bất chợt. Ông đưa con lại gần hàng rào, tôi hiểu ý vạch áo đưa bầu ngực vào cho con bú qua song cửa. Thấy mắt con đỏ hoe sưng phù vì khóc và tớt lên vì khát sữa, tôi ân hận vô cùng. Chỉ vì tôi yếu lòng mà để con ra nỗi này.

Nhưng sau hôm đó, nhà chồng không cho tôi gặp con nữa. Tôi thấy họ mang về một người phụ nữ chắc là để chăm con tôi. Tôi như người điên ngày nào cũng vật vã trước cổng nhà họ van xin nhưng cửa nhà không mở lấy một lần. Tôi đáng bị trừng phạt vì tội ngoại tình nhưng tôi thà chết còn hơn phải sống xa con như thế này. Xin mọi người hãy giúp tôi để được gặp lại con.

Theo phunutoday

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015

“Nữ hoàng” bao trai trẻ, đắm mình trong những cuộc vui thâu đêm

(Blog tâm sự) - “Tôi bỏ tiền ra để bao các chàng trai trẻ, để có những cuộc vui thâu đêm mong quên đi hết những sầu muộn chuyện gia đình.”

Chồng tôi – một kẻ dở hơi, đần độn, bất tài vô dụng và đặc biệt “khoản ấy” vô cùng kém. Tôi thấy ông trời thật bất công, hào phóng ban cho tôi nhan sắc, sức khỏe, tiền bạc, danh vọng nhưng lại cướp đi của tôi quyền được làm vợ, làm người đàn bà đúng nghĩa.

Dù có mạnh mẽ đến đâu, tự lập đến thế nào thì tôi vẫn là đàn bà. Mà phàm là đàn bà thì luôn được xem là phái yếu, cũng rất muốn được dựa dẫm vào bờ vai của chồng nhưng tôi không có cái may mắn đó.

Từ lúc yêu và lấy nhau đến nay đã 5 năm. Chúng tôi đã có với nhau 1 đứa con gái dễ thương, thông minh.

Nữ hoàng của những cuộc vui...(Ảnh minh hoạ)

Đó là tài sản lớn nhất, thứ duy nhất níu kéo tình cảm của tôi với người chồng tệ hại kia. Tôi đã từng kéo anh ta từ mái nhà tranh vách đất lên ở phố. Nhà lầu, tiền bạc tất cả đều do một tay tôi làm nên. Biết anh quá nhu mì, yếu đuối không hợp với kinh doanh nên tôi nhờ các mối quan hệ và bỏ ra một số tiền không nhỏ xin cho anh làm chân văn thư ở một cơ quan Nhà nước.

Tiền tôi không thiếu, chỉ cần anh có chỗ để khuây khỏa là được rồi. Tôi cũng muốn anh có nhiều thời gian rảnh rang thay tôi lo cho con gái, việc nhà. Đi làm một thời gian thì anh đòi nghỉ việc vì thương con gái còn nhỏ mà phải gửi trẻ (con gái tôi lúc này đã được 15 tháng). Tôi khuyên anh nên đi làm để đỡ phí cái bằng đại học, còn chuyện con cái nếu cần tôi sẽ thuê người. Tôi cũng tỏ thái độ rõ ràng rằng đường đường là một giám đốc công ty nên không muốn có một ông chồng chỉ suốt ngày biết nấu cơm, quét nhà, rửa bát.

Thế nhưng anh gạt đi bảo tôi không phải áy náy, bận tâm. Anh muốn hy sinh tất cả vì con và để tôi đỡ phải bận tâm, lo lắng chuyện nhà. Tôi lại nghĩ khác, tôi thấy con người anh thật tầm thường, hèn nhát. Nhìn những đối tác nam hào nhoáng, tài giỏi mà ngày nào cũng giáp mặt tôi càng thêm chán chồng. Chẳng qua anh ta dốt, hèn nên mới tự nguyện ở nhà.

Bên chồng, có một điều thầm kín, khổ tâm mà tôi không biết san sẻ cùng ai. Đang tuổi xuân hừng hực khí thế vậy mà chồng lúc nào cũng xìu như bún, người đầy mùi dầu mỡ, hành tỏi và mùi nước đái của đứa con gái… Thật khổ cho một người đàn bà đẹp như tôi mà phải “kìm nén”, phải “nín nhịn”.
Đã thế, xung quanh tôi luôn có những người đàn ông cường tráng, yêu chiều tôi như một nữ hoàng. Trong đám đối tác làm ăn có Cường – đại gia bất động sản. Anh ta cũng đã có vợ, con nhưng ở tận dưới quê. Chính bởi thế mà tôi và Cường khi có cơ hội đã lao vào nhau như nắng hạn gặp mưa rào.

Cường khác hẳn người chồng quê mùa, già nua, ốm yếu suốt ngày ru rú ở nhà. Cường ga lăng, chịu chơi và sẵn sàng chiều tôi bất cứ lúc nào tôi muốn. Bên Cường tôi dường như quên hết mọi ưu phiền, tôi được sống là chính mình, được làm một người đàn bà đúng nghĩa.

Từ khi gặp Cường về nhà hễ đụng mặt chồng tôi đâm ra khó chịu và ghét cay ghét đắng bản mặt của chồng. Nói câu gì cũng cười, cũng nhận lỗi về phần mình. Tôi ước gì chồng tỏ ra ghê gớm, gia trưởng, thậm chí là đánh tôi còn thấy dễ chịu thoải mái hơn.

Tôi về muộn anh ta không dò hỏi mà ngược lại tỏ vẻ lo lắng cho sức khỏe của tôi. Tôi gắt gỏng thì anh không mắng mà lại nhẫn nhịn, cười cho xong chuyện. Có khi tôi còn giả vờ để lộ việc tôi có người đàn ông khác để xem anh ta có ghen tuông hay điên tiết lên không. Thế mà thật nực cười, anh ta vẫn bình chân như vại. Sự khúm núm của anh khiến tôi thấy ngạt thở và chán về nhà.

Việc duy nhất trong ngày của tôi khi về nhà là hôn đứa con gái nhỏ và ném cho anh ít tiền để chi tiêu, hỏi dăm câu ba điều về sức khỏe của con là chấm hết. Chắc có lẽ nếu không vì còn đứa con gái ở nhà chắc tôi không về nhà và chỉ muốn ở bên người tình cả ngày đêm.Tôi chẳng thể lý giải được tại sao có một người đàn ông có sức chịu đựng, cam chịu đến như vậy? Sao ông trời lại bắt tôi phải gắn đời mình với một kẻ kém cỏi đến thế?

Một thời gian cặp kè với Cường tôi lại chán và đi tìm cảm hứng mới với các chàng trai tân mà tôi thích. Dường như với tôi đó là niềm vui duy nhất, có ý nghĩa nhất lúc này. Tôi bỏ tiền ra để bao các chàng trai trẻ, để có những cuộc vui thâu đêm mong quên đi hết những sầu muộn chuyện gia đình.

Tôi muốn ly hôn chồng nhưng chẳng thể tìm ra lý do gì hợp lý. Mà bỏ anh để cưới một anh chồng mới tôi cũng không đủ hứng thứ vì tôi sợ nhỡ lại phải cưới thêm một ông chồng như anh chắc tôi phát điên. Nhiều khi tôi thấy mình thật đê tiện nhưng vì ai mà tôi phải sống như thế chứ.

Theo iblog

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Vợ kể chồng nghe cái… “của nợ” của gã nhân tình…

(Blog tâm sự) - Vợ tôi nói với gã nhân tình là luôn nhớ về cái lần gần gũi đó và còn trơ trẽn nói nhớ cái ‘của nợ’ của hắn.

Suốt mấy ngày nay, tôi không sao ngủ nổi kể từ khi phát hiện vợ ngoại tình. Tôi cảm thấy đau đớn và khinh bỉ vợ quá. Hai vợ chồng tôi yêu nhau 3 năm mới đi đến đám cưới. Chúng tôi cũng mới chỉ cưới nhau hơn 1 năm và chưa có con cái. Tôi rất yêu vợ mình, chưa một lần nghĩ tới chuyện lăng nhăng hay léng phéng bên ngoài. Vợ chồng tôi đều được ăn học và có công ăn việc làm đàng hoàng. Cả hai chúng tôi đều làm trong một viện nghiên cứu khoa học.

Nhìn hình thức bên ngoài, vợ tôi rất xinh xắn, năng động. Tuy nhiên, có một tính cách mà tôi không thích nhất ở vợ đó là cô ấy khá lẳng lơ. Cứ gặp anh chàng nào là vợ tôi cứ lúng la lúng liếng. Ngay cả khi về quê gặp anh em họ hàng vợ tôi cũng vậy. Nhiều lần vì vợ quá lẳng lơ mà khiến tôi khó chịu, ghen tuông. Vợ chồng tôi cũng từng mâu thuẫn ít nhiều về điều này.

Còn hơn cả bi kịch...

Tuy có vợ như thế nhưng tôi nghĩ chỉ là tính cách của em như thế, còn em sẽ không bao giờ dại dột mà ngoại tình. Vậy mà tôi đã nhầm to khi một ngày phát hiện ra vợ tôi ngoại tình qua tin nhắn chát chít của vợ với một người đàn ông khác. Đau đớn hơn, qua những dòng chát này, tôi biết chắc một điều, vợ tôi và người đàn ông kia đã từng ngủ với nhau 1 lần.

Chuyện là một ngày tôi có việc đến cơ quan vợ bất chợt. Tôi định ghé qua rủ vợ đi ăn trưa. Không ngờ, đúng hôm vợ tôi vừa phải đi họp. Vì thế, đồng nghiệp bảo tôi ngồi ở bàn làm việc của vợ đợi cô ấy. Và tôi thấy có tin nhắn đến trong chiếc laptop đang để trên mặt bàn của em. Hình như em vội đi họp nên chưa thoát facebook. Tôi tò mò vào xem inbox thì ngã ngửa khi vợ tôi ít phút trước đó đang chat với một người đàn ông lạ.

Anh ta nói với vợ tôi bằng những ngôn ngữ rất bậy bạ. Anh ta cũng không kiểu tán tỉnh vòng vo như tôi mà đi thẳng vào vấn đề, đề cập chuyện tình dục rất thẳng thắn đến mức phát ngượng. Tôi lạ là vì vợ tôi vẫn cứ chát bình thường với anh ta mà không tỏ ra khó chịu khi 2 người gần như đang chat sex với nhau. Tò mò, tôi kéo lên đọc tất cả những tin nhắn anh ta gửi vợ tôi. Và tôi biết được, anh ta là dân lái xe đường dài.

Qua những lời chat, tôi còn biết được rằng, anh ta còn rủ vợ tôi đi nhà nghỉ nhiều lần. Anh ta nói nhớ vợ tôi sau cái lần đầu tiên 2 người gần nhau ở một nhà nghỉ. Còn vợ tôi tuy chưa nhận lời lần 2 gần gũi anh ta nhưng giọng điệu cũng chưa từ chối thẳng thừng và cứ à ơi.
Vợ tôi còn bảo, không dám có lần 2 với anh ta vì sợ ảnh hưởng đến gia đình. Song cô vợ ngoại tình của tôi cũng nói với anh ta là luôn nhớ về cái lần gần gũi ấy. Đặc biệt cô ấy còn trơ trẽn nói với gã nhân tình rằng nhớ cái ‘của nợ’ ấy của hắn. Nhìn những icon trong đoạn chat, tôi biết gã nhân tình của vợ vô cùng thích thú.

Viết đến đây, tôi cũng xin chú thích thêm rằng chuyện vợ chồng của tôi và vợ rất ổn chứ không phải tôi hèn kém chuyện chăn gối nên vợ mới tìm của lạ. Bởi thế, đọc những lời chat sex của vợ với người đàn ông kia mà tôi tím mặt. Tôi nghĩ, họ đã lên giường với nhau lần 1 và giọng điệu của vợ tôi thế thì chắc chắn sẽ sớm có lần 2 thôi.

Hiện tôi đã chụp lại toàn bộ nội dung chat của vợ để làm bằng chứng. Trước mặt vợ, tôi thể hiện rằng mình chưa biết chuyện gì. Vợ tôi vẫn hàng ngày váy áo đẹp đến văn phòng và chát với người đàn ông thô thiển kia. Còn tôi, mỗi ngày đối mặt với vợ tôi lại đau đớn. Tôi đã định nói với vợ tất cả sự thật để giữ lại vợ, giữ lại gia đình này nhưng tôi lại thôi vì muốn bắt quả tang đến tận lúc vợ tôi ngủ với người đàn ông kia lần 2 rồi sẽ quyết định sau?

Tôi làm vậy có đúng không mọi người ơi? Đầu tôi rối bời và suy sụp nên không còn sáng suốt nữa rồi.

Theo Vietgiaitri

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2015

Nhắm mắt làm nô lệ tình dục cho vợ đang hồi xuân của sếp

(Blog tâm sự) - Vì món nợ lớn mà ngày qua ngày tôi phải nhắm mắt làm tình nhân lén lút, thành kẻ nô lệ tình dục đúng nghĩa cho của vợ sếp.

35 tuổi, tôi đã có gia đình hạnh phúc và đang đảm nhiệm vị trí trợ lý cho tổng giám đốc ở một tập đoàn tư nhân lớn. Công việc ổn định, thu nhập đáng mơ ước với nhiều người. Có thể nói, tôi hài lòng với những gì đang có nhưng ở đời mọi thứ chẳng phải bao giờ cũng thuận buồm xuôi gió.

Nghe lời rủ rê từ hai người bạn thân, tôi vét sạch vốn liếng tích cóp trước nay cùng họ mở công ty riêng. Những tưởng có thể tự đứng ra làm ăn riêng, chấm dứt kiếp nhân viên, nào ngờ, dự án đổ bể, tôi bỗng nhiên trở thành kẻ trắng tay trong phút chốc. Chẳng những mất sạch số vốn kiếm được bao năm mà còn mắc thêm số sợ lớn vay từ họ hàng.

Chuyện xảy ra quá đường đột, tôi vẫn chưa kể cho vợ nghe. Một phần là bởi cô ấy đang làm việc ở nước ngoài, tôi không muốn vợ bị phân tâm, lo lắng nhưng rõ ràng tôi chẳng biết ăn nói thế nào với cô ấy.

Nhưng rắc rối vẫn chưa chịu buông tha cho tôi mà bám riết lấy khiến tôi trải qua chuỗi ngày địa ngục thật sự.

Nhắm mắt làm nô lệ tình dục cho vợ đang hồi xuân của sếp. Ảnh minh họa

Một ngày, sếp tổng cho gọi tôi vào phòng riêng trao đổi. Thái độ rất lạ, ông ấy thú nhận rằng mình đã không còn đủ sức đáp ứng nhu cầu chăn gối cực cao của bà vợ trẻ hơn 15 tuổi nên có ý nhờ vả. Sếp giải thích rằng ông không muốn ly hôn bởi như thế sẽ phải cưa đôi khối tài sản nên đã phải đồng ý làm theo yêu cầu của vợ. Ông ta hứa sẽ không để tôi thiệt nếu đồng ý giúp mình việc này.

Ban đầu tôi đã định bụng sẽ từ chối thẳng thừng bởi mình đã có gia đình và không muốn làm điều có lỗi với họ. Nhưng rồi khi nhớ ra món nợ khổng lồ đang treo trên đầu tôi chẳng thể làm thế mà phải tặc lưỡi nhận lời. Thế là trong vai thầy giáo bổ túc ngoại ngữ cho vợ sếp, tôi và bà ta trở thành cặp tình nhân trong lén lút, bí mật.

Thường ngày vào mỗi buổi trưa, nhận lệnh từ người đàn bà hơn mình 4 tuổi, tôi đánh xe đến nhà và cùng dùng bữa, trước khi chiều chuộng bà ta tại một nhà nghỉ khuất nẻo nào đó rồi trở về cơ quan như không có chuyện gì xảy ra.

Có những khi vừa hoàn thành một đống công việc, tôi lại phải đến đón vợ sếp và bãi đáp được bà lựa chọn vẫn là chốn riêng tư chỉ có hai người. Mỗi lần như thế, tôi phải căng sức phục vụ người đàn bà đam mê nhục dục, hừng hực lửa yêu khi ở trên giường. Sự đòi hỏi tưởng như bất tận và nhu cầu khủng khiếp của vợ sếp khiến tôi phát sợ, bị ám ảnh.

Sau nhiều ngày liên tiếp phải gồng mình phục vụ người đàn bà đang tuổi hồi xuân, tôi cảm nhận rõ mình đang kiệt sức, cơ thể gầy dộc đi vì thiếu ngủ. Và dù đến khi tường như chẳng còn chút sức lực nào tôi đã phải sử dụng thuốc trợ lực để tiếp tục chiều vợ sếp như một mệnh lệnh không thể khác.

Tôi ý thức được những gì mình đang làm thật đáng hổ thẹn với bản thân, với vợ con, những người tuyệt đối tin tưởng mình nhưng chẳng còn cách nào khác. Bởi nếu dừng lại tôi sẽ bị sa thải và khi đó số nợ kia sẽ ra sao. Tôi phải tiếp tục nhắm mắt làm người tình bí mật của vợ sếp, nghiến răng đáp ứng chuyện chăn gối của người phụ nữ không phải là vợ mình.

Chỉ có điều, tôi chẳng biết mình sẽ còn gắng sức trong vai trò một nô lệ tình dục như thế này đến bao giờ nữa. Hai tháng nữa, vợ tôi sẽ về nước và nếu không chấm dứt chuyện này, hạnh phúc gia đình khó mà giữ nổi. Tôi đang khủng hoảng, bế tắc thật sự, muốn dừng lại, muốn thoát ra khỏi nghịch cảnh nhưng không thể.

Theo Phunutoday.vn

Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015

Chồng ốm liệt giường, vợ "đi "cặp" một lúc 3 người

Vợ tôi làm cho nhà nước nên tuy thu nhập không cao nhưng bù lại cô ấy có nhiều thời gian chăm sóc cho gia đình. Mọi việc trong nhà đều do một tay vợ lo toan, sắp xếp ổn thỏa.

Sau 1 tuần theo dõi sát sao thì tôi đã biết được sự thật cay đắng. Cô ấy cặp kè một lúc với sếp, trưởng phòng và anh hàng xóm sát vách nhà tôi. Đó là con số mà tôi biết còn thực tế danh sách ngoại tình của vợ là những ai tôi vẫn chưa thể xác định.Xem thêm8 dấu hiệu "tố" phụ nữ ngoại tình

Cuộc sống hôn nhân của tôi đã kéo dài được 7 năm. 2 năm đầu chúng tôi đã có những tháng ngày vợ chồng vô cùng hạnh phúc, bình yên. Tôi là một kĩ sư xây dựng nên thu nhập cũng tương đối khá đủ để lo cho vợ, con có được cuộc sống đủ đầy. Vợ tôi làm cho nhà nước nên tuy thu nhập không cao nhưng bù lại cô ấy có nhiều thời gian chăm sóc cho gia đình. Mọi việc trong nhà đều do một tay vợ lo toan, sắp xếp ổn thỏa. Tôi chỉ có một nhiệm vụ duy nhất là nghĩ cách kiếm thật nhiều tiền. Cuộc sống cứ thế êm đềm trôi đi và hạnh phúc thêm trọn vẹn khi vợ tôi hạ sinh được quý tử đầu lòng.

Vợ tôi đi ngoại tình với 3 người đàn ông...

Nhưng bi kịch bất ngờ rơi xuống gia đình bé nhỏ của tôi và như một cơn lũ lớn cuốn đi tất cả những gì tôi đang có. Trong một lần đi giám sát công trình ở Nam Định vì hụt chân nên tôi bị ngã từ tầng 3 xuống đất. Nhờ phúc ông bà tổ tiên nên thoát khỏi lưỡi hái tử thần nhưng tôi đã vĩnh viễn mất đi đôi chân và phải gắn bó với chiếc xe lăn đến suốt đời.

Điều đó đồng nghĩa với việc tôi không thể ra ngoài công trường để kiếm tiền như trước nữa. Chỉ trong phút chốc tôi trở thành kẻ ăn bám, trở thành một kẻ tàn phế, vô dụng. Tôi đã vô cùng đau khổ và nhiều lần tìm đến cái chết nhưng bất thành. Có lẽ kiếp trước tôi đã làm quá nhiều điều tội lỗi nên kiếp này ông trời bắt tôi phải trả hết.

Chồng ốm lại phải nuôi con nhỏ, thu nhập của vợ chẳng đáng là bao nên gia đình tôi từ khá giả rơi vào cảnh túng quẫn, nghèo khó. Bố mẹ, anh em, bạn bè ai cũng khó khăn nên không thể giúp đỡ. Tất cả mọi gánh nặng đều đổ lên vai vợ tôi. Khoản tiền tiết kiệm từ trước đến nay đã phải chi trả, thuốc thang lo chữa chạy, trị bệnh cho tôi. Số còn lại cũng đã cạn vì con trai suốt ngày ốm, đau.

Có một điều đau đớn hơn cả là tôi không thể “yêu” vợ. Bản thân tôi và cô ấy đều tự hiểu điều đó và né tránh. Chuyện tiền bạc, con cái cộng thêm việc quan hệ vợ chồng bất ổn đã biến vợ thành con người khác hẳn. Trước đây cô ấy hiền lành, nhu mì bao nhiêu thì giờ đây cô ấy ghê giớm, đanh đá, dữ dằn bấy nhiêu.

Nhưng thời gian 3 tháng trở lại đây, vợ tôi lại trở nên vui vẻ, yêu đời hơn rất nhiều. Tôi thấy cô ấy hay hát, hay soi gương và ngắm nghía kĩ trước khi đi ra ngoài. Cô ấy cũng bắt đầu ăn diện và trang điểm mỗi khi đi làm. Tôi thấy đó là tín hiệu vui vì dẫu sao vợ cũng đã bắt đầu cân bằng tâm lí và lấy lại tinh thần lạc quan như trước.

Tuy chỉ có một điều khiến tôi thắc mắc nhưng không dám hỏi vợ. Đó là vì sao tuy tôi không đi làm nhưng dạo gần đây cô ấy tiêu pha khá hoang phí. Từ thực phẩm, đồ ăn uống cho con, rồi quần áo, dày giép cô ấy mua sắm không tiếc tay. Cô ấy còn thuê một bà giúp việc đến để trông con vì dạo gần đây cô phải làm đêm nhiều hơn trước.

Tôi tặc lưỡi nghĩ chắc là do vợ đang cố gắng cày bừa kiếm tiền lo cho gia đình. Nghĩ như thế tôi lại thấy xót xa, thương vợ vô cùng.Không một chút hoài nghi vợ nếu không bất ngờ nhận được tin nhắn của cậu em họ: “Em thấy chị Tâm đi cùng một người đàn ông sang trọng vào khách sạn đấy, nhìn họ rất tình cảm. Anh cẩn thận bị cắm sừng đấy”.Tôi nghe mà chết điếng. Cô ấy có thể mắng nhiếc, chửi bới gì tôi cũng cam lòng. Nhưng sao lại nỡ phản bội tôi? Từ trước đến nay tôi sợ nhất 2 từ ngoại tình.

Để biết được thực hư tôi đã nhờ cậu em ruột theo dõi vợ ngày, đêm. Và sau 1 tuần theo dõi sát sao thì tôi đã biết được sự thật cay đắng. Cô ấy cặp kè một lúc với sếp, trưởng phòng và anh hàng xóm sát vách nhà tôi. Đó là con số mà tôi biết còn thực tế danh sách ngoại tình của vợ là những ai tôi vẫn chưa thể xác định.

Cậu em tôi đã cẩn thận ghi lại hình ảnh của vợ và các người tình trong những lần hò hẹn. Vợ tôi vô cùng khéo léo sắp đặt để cho tất cả người tình không ai nghi ngờ việc vợ đang bắt cá nhiều tay.

Dù đã biết sự thực được 1 tuần nay và cầm trong tay bằng chứng chi tiết việc vợ phản bội nhưng tôi không dám làm to chuyện.

Ngày hôm qua, tôi lại vừa lén mở tin nhắn của cô ấy tâm sự với 1 người bạn: “Tao với chồng giờ chỉ sống với nhau vì chữ nghĩa, vì đứa con. Tao không thể chôn vùi tuổi thanh xuân của mình với một người chồng tàn phế suốt đời được. Nhưng nghĩ việc bỏ chồng lúc này tao lại sợ người đời dị nghị nên cứ tạm thời như thế đã. Đành tìm cách “giải tỏa” từ những người đàn ông khác vậy. Tao biết đó là tội lỗi nhưng không làm thế thì tiền đâu ra mà sống? Hơn nữa tao cũng chỉ là một người đàn bà bằng xương bằng thịt chứ không phải gỗ đá đâu mà “chay tịnh” mãi được”.Tại sao cô ấy không thẳng thắn chia sẻ hết thì chắc chắn tôi sẽ không níu kéo hay bắt cô ấy sống với kẻ tàn tật như tôi suốt đời. Thà cô ấy khiến tôi đau một lần còn hơn là chịu cảnh lừa dối như thế này.

Tôi đang vô cùng rối bời, mất niềm tin và chưa biết phải giải quyết chuyện nhà mình ra sao đây. Xin hãy cho tôi lời khuyên sáng suốt nhất.Tôi đã nghĩ đến chuyện li hôn nhưng nhìn đứa con trai bé bỏng phải sống cảnh li tán lại thấy đau lòng quá!

Theo phunutoday.vn

Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015

Vợ tôi như “rau sạch ở văn phòng”

Cô ấy loằng ngoằng với cậu bạn học cùng lớp cao học, tới “những phi công trẻ” trong những lần đi du lịch hay công tác cùng cơ quan.

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình cũng nề nếp, có giáo dục, tuy điều kiện kinh tế không mấy khá giả, bố mẹ lo cho con cái ăn học đến nơi đến chốn. Vợ tốt nghiệp đại học, xin được công việc ổn định trong ngành ngân hàng. Sau 8 năm chung sống tôi đã nhiều lần phát hiện ra sự thiếu chung thủy cũng như thay đổi 180 độ trong lối sống của cô ấy.

Hiện giờ vợ là phó phòng của một ngân hàng thuộc loại nhất nhì cả nước, hình ảnh và tư cách cô ấy thể hiện bên ngoài cũng đàng hoàng, đứng đắn, được nhân viên coi trọng, nhưng nội tâm và cách giao tiếp với đàn ông khiến tôi thật bàng hoàng, không khác gì cave mạng.

Vợ tôi như "rau sạch" ở cơ quan vậy...

Tại sao tôi lại dùng những lời lẽ nặng nề này với vợ, người tôi hết lòng thương yêu trong ngần ấy năm trời và là mẹ của đứa con trai tôi? Phải chăng cô ấy thiếu thốn sự sẻ chia đến mức phải là “rau sạch văn phòng”?

Ngay trước ngày cưới tôi phát hiện những biểu hiện khác lạ hay giấu diếm, hoảng hốt và lén đọc tin nhắn của vợ. Sau đó mới biết cô ấy đang giao lưu tình cảm với anh chàng đồng nghiệp tại nơi thực tập. Trời phú cho tôi sự nhạy cảm nhưng cũng hại tôi vì điều đó, vì hầu hết trường hợp tôi có thể biết rõ tâm lý và hành vi của người khác. Tôi đã dành hết tình cảm, thương yêu, trân trọng cho vợ vì sự vươn lên, tính tự lập, hy sinh của cô ấy.

Tôi hết lần này đến lần khác bỏ qua cho vợ, nghĩ vì mình chưa đủ sự quan tâm cũng như thời gian cho gia đình nên cũng muốn cô ấy được thoải mái trong chuyện cơ quan hay quan hệ bạn bè, một phần nữa cũng vì sự lựa chọn nghề nghiệp của tôi làm thất vọng mọi người. Tôi được cho ăn học tử tế, làm rất nhiều ngành nghề, công ty lớn nhỏ, rồi cũng thất bại bởi nhiều cuộc đầu tư làm ăn nhưng luôn có ý chí vươn lên. Tôi sẵn sàng làm lại từ đầu để gia đình có tương lai tốt đẹp sau này. Tôi biết lòng tin của vợ với mình không còn, là yếu tố để có ngày hôm nay.

Ròng rã 3-4 năm tôi chỉ lo được phần tiền cơ bản chi tiêu hàng tháng, chắc chắn không đủ cho một gia đình tại thành phố lớn. Vợ phải căng mình vun vén, nhiều lúc tôi lại đầu tư vào chuyện học hành để nâng cấp bản thân nên lại càng khó khăn hơn cho kinh tế gia đình. Bắt đầu từ đây tôi không còn nhận được sự tôn trọng từ vợ nữa, có những rạn nứt, cãi vã, thậm chí thóa mạ. Tôi chỉ biết im lặng vì được dạy rằng “một sự nhịn chín sự lành”.

Càng ngày tình cảm của vợ chồng càng xa rời nhau. Tôi vẫn luôn lắng nghe vợ nhưng không còn khả năng tâm sự với cô ấy nữa, mở miệng ra sẽ chỉ là tiền tiền và tiền, không thể chia sẻ những khó khăn vui buồn hay áp lực trong cuộc sống, thậm chí có những lần đổ bệnh phải nằm bệnh viện 2 tuần và sụt chục kg. Tôi chọn giải pháp sai lầm là tâm sự với người con gái khác, một người không quen biết trên mạng. Không phải vì tôi muốn ngoại tình mà chỉ muốn giải toả những áp lực bằng cách chia sẻ. Tôi cũng chẳng muốn biện hộ cho mình vì dù sao vẫn là ngoại tình trong tâm tưởng. Cho tới khi vợ biết điều đó, cô ấy rơi nước mắt, nói với mẹ tôi “con vẫn muốn giữ gia đình này”, vì thế tôi trở lại.

Từ đây hàng loạt sự thật còn kinh khủng hơn bắt đầu hé lộ. Tôi phát hiện vợ có những cuộc tình chớp nhoáng, vụng trộm trước cả khi tôi chia sẻ với người khác. Cô ấy loằng ngoằng với cậu bạn học cùng lớp cao học, lâu lâu lấy lý do ôn bài để hẹn hò ngoài quán cà phê, tới những “phi công trẻ” trong những lần đi du lịch hay công tác cùng cơ quan. Rồi tới những khách hàng, đối tác ban đầu chỉ buông lời trêu gọi sau đó lân la thành quen lúc nào không hay, sau đó bị phát hiện thì trốn tránh, tiếp đến những ông sếp. Cô ấy tưởng chỉ khi nào ăn nằm mới nhau mới gọi là ngoại tình? Nhưng tôi biết cái đó sẽ đến, chỉ là sớm hay muộn thôi.

Chuyện gì tới cũng phải tới, những buổi trưa chớp nhoáng và đều đặn, cô ấy đâu biết linh cảm của tôi rất nhạy bén và tôi biết đang có sự thay đổi gì. Tôi đứng trước cửa cơ quan, theo cô ấy vài lần tới nơi đáng nhẽ tôi không nên theo tới, mắt như nhoè đi. Cô ấy có thể giữ cái xác trong bao lâu khi tâm hồn đã bán luôn cho “nhà thổ”. Vợ chồng cưới nhau nhưng mãi tận 2 năm sau mới quan hệ vì tôi hết sức nâng niu, chiều chuộng cô ấy, tôi sẽ không làm gì nếu cô ấy không muốn.

Vợ luôn than rằng cô ấy không thấy ham muốn dù rằng sinh lý đàn ông của tôi cũng cao nhưng cũng chấp nhận không làm phiền nhiều đến vợ. Thậm chí trước tháng 1-2 lần rồi dần vài tháng một lần, sau nữa cô ấy không cho tôi đụng chạm. Tôi tin mình là người tinh tế chứ không phải loại võ biền hùng hục để cô ấy phải tìm của lạ. Sự thực là cô ấy không yêu tôi?

Cho tới giờ chưa bao giờ cô ấy phải ủi cho tôi bộ quần áo. Cũng may cô ấy còn dành thời gian cơm nước, lo cho cu cậu những lúc tôi không có nhà dù lúc nào cũng cảm thấy bực bội. Sau này tôi mới biết được vì phải chia tâm ra lo nhiều thứ cùng lúc ai mà không cáu bẳn. Tôi nên tiếp tục im lặng để cô ấy thoả mãn, coi như không hề biết, rồi tôi sẽ sống và đối diện với việc này hàng ngày như thế nào?
Tôi có nên thuê người canh trước khách sạn, những nơi họ hẹn hò rồi xử theo luật giang hồ? Hoặc tôi sẽ nói thẳng với cơ quan, gia đình và chia tay vợ ngay? Hãy giúp tôi với. Chân thành cảm ơn các bạn.

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2015

Tôi chết lặng khi cái thai trong bụng là của tình cũ

( Blog tâm sự) - Về tình cảm, cả ngày cũng không có cử chỉ nào thân mật, tối nằm ngủ mỗi người 1 góc, tôi đòi ôm thì anh mới ôm còn không thì thôi.

Thời gian tôi cảm thấy sốc về cuộc sống gia đình mới và chán nản thì anh hẹn gặp tôi. Tôi và anh như hai con thiêu thân lâu ngày kìm nén không được gặp nhau. Vậy là chuyện gì đến cũng đến. Tôi đã có thai với anh. 

Tôi mới lấy chồng được 3 tháng nhưng tôi cảm giác như mình vừa trải qua 3 thế kỷ. Tôi và chồng tôi bây giờ cả quen – yêu – cưới trong vòng 4 tháng. Lúc đó, tôi đã 27 tuổi, lại đang cãi nhau to với người yêu cũ. Thêm nhiều lý do từ gia đình nên tôi quyết định lấy anh mặc cho gia đình ngăn cấm vì gia đình anh nghèo và ngay cả bản thân anh cũng nghèo.

Tình cũ không rủ cũng tới...

Lúc quen và yêu nhau, tôi cũng thấy chồng tôi chăm sóc và yêu thương tôi. Chồng tôi là một người làm nghệ thuật, anh rất hiền và chịu thương chịu khó. Chắc cái số chồng tôi chưa giàu được, từ ngày lấy nhau tôi thấy chồng tôi làm suốt ngày suốt đêm không ngừng nghỉ. Và từ đây tôi phát hiện ra những gì mình nghĩ về chồng là trái ngược hoàn toàn. Dù chuẩn bị về tâm lý nhưng tôi vẫn cảm thấy sốc và không làm sao hài hòa cuộc sống gia đình nhỏ này.

Từ ngày tôi về nhà chồng, tôi cảm giác như anh chỉ lấy vợ cho xong, cả ngày không nói chuyện gì với vợ, tôi hỏi gì nói nấy còn không thì im lặng. Những việc nội trợ thì phó mặc cho tôi làm hết, kể cả anh thấy ấm nước sôi sùng sục mà cũng không tắt bếp dù biết tôi đang bận trong nhà tắm.

Hôm nào tôi về quê ngoại 3 ngày mà lên phòng trọ thì ôi thôi như 1 cái ổ chuột, quần áo và bát đũa thì la liệt trong nhà tắm. Tôi cứ có cảm giác như mình là ô sin với chồng. Về tình cảm, cả ngày cũng không có cử chỉ nào thân mật, tối nằm ngủ mỗi người 1 góc, tôi đòi ôm thì anh mới ôm còn không thì thôi.

Đặc biệt, tôi cảm thấy hình như tinh trùng của anh hơi bị loãng. Và còn một điều khủng khiếp hơn, tôi cũng không ngờ là mình bị dị ứng tinh trùng của chồng. Vì bản thân tôi đã đi khám tiền hôn nhân thì bác sĩ kết luận là tôi bình thường nhưng mỗi lần xong với chồng là tôi cảm thấy ngứa ran và mẩn đỏ. Tôi rất sợ mỗi lần như vậy.

Về phần người yêu cũ của tôi, khi tôi làm lễ ăn hỏi thì anh mới biết là tôi chuẩn bị lấy chồng. Anh cũng giật mình và cố tìm cách liên lạc với tôi để xác nhận (vì anh đi làm xa).

Trước kia, tôi và anh ở cùng làng, yêu nhau được hơn 1 năm. Lúc tôi đề cập đến chuyện cưới xin thì anh lảng tránh mặc dù tôi biết anh yêu tôi. Anh sợ là tôi về nhà anh phải vất vả và gia đình tôi giàu hơn nhà anh, anh sợ mang tiếng với người làng là anh đào mỏ.

Tôi đã động viên anh rất nhiều và khuyên anh nhưng anh vẫn vậy. Đến lúc có chuyện hiểu nhầm và thêm những mâu thuẫn trước thì chúng tôi chia tay mặc dù còn yêu.

Từ khi biết tin tôi lấy chồng, anh buồn và cũng muốn níu kéo nhưng đã quá muộn vì tôi đã làm lễ ăn hỏi rồi. Thời gian tôi cảm thấy sốc về cuộc sống gia đình mới và chán nản thì anh hẹn gặp tôi.

Tôi và anh như hai con thiêu thân lâu ngày kìm nén không được gặp nhau. Vậy là chuyện gì đến cũng đến, tôi cũng cảm thấy có lỗi với chồng và thấy mình thật bỉ ổi đê tiện. Nhưng thật không ngờ là sau lần đó tôi đã mang thaivới anh. Tôi sợ hơn là vui.

Tôi báo với anh thì anh cũng vui nhưng lo tôi phải chịu nhiều thiệt thòi. Tôi không biết phải giải quyết ra sao? Tôi sợ nếu phá thai thì tôi mãi mãi không có khả năng làm mẹ và tôi thấy tội cho đứa bé? Nếu để thì mai sau chuyện vỡ lở thì sẽ ăn nói như thế nào với chồng và gia đình chồng?

Tôi không dám nói với gia đình tôi rằng tôi có thai với người cũ, nếu nói ra thì gia đình tôi sẽ từ tôi luôn. Mong các độc giả cho tôi lời khuyên!

iblog/Theo Khỏe & Đẹp

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2015

Lúc “ăn vụng” thì ngon, ăn xong mới thấy đắng…

Sau lần đó, tôi như kẻ ăn vụng miếng ngon chưa đã, tôi tìm mọi cách để lừa chồng mình mỗi khi đến với người tình.

Cả ngày hôm nay làm việc ở công ty mà tôi thấy lòng bất an. Tôi cố cho xong việc, rồi cố len từng mét đường giữa dòng người chật ứ xe cộ để nhanh chóng về đến nhà. Vừa dắt xe vào cổng tôi đã thấy chồng tôi khoanh tay đứng chờ sẵn ở sân, bên cạnh anh là chiếc xe tải nhẹ với logo in trên thân xe là chở hàng, chuyển nhà trọn gói.

Thoáng nhìn tôi đã biết trong thùng xe là tài sản riêng của tôi, bởi tôi đã quá quen thuộc với chúng từ khi tôi bước chân về đây sống cùng anh. Đó là tủ gương, là bàn phấn, là mấy tấm ảnh phong cảnh cỡ lớn tự tay tôi chọn lựa khi trang trí căn phòng hạnh phúc của vợ chồng tôi, cùng mấy chiếc vali đựng tư trang, quần áo của tôi.

Mùi vị của ăn vụng...

Tất cả đã được chồng tôi bao gói, chằng buộc cẩn thận lên xe tải. Tôi hiểu thế là cuộc hôn nhân sắp tròn 2 năm của chúng tôi đã đến hồi kết. Chồng tôi với thái độ rất bình tĩnh, anh đến dựng xe máy cho tôi, rồi đưa cho tôi một lá đơn ly hôn anh đã ký sẵn, kèm theo một giấy biên nhận đã trả đủ tiền thuê căn hộ trong 6 tháng.

Giọng anh vẫn nhỏ nhẹ vừa đủ để tôi nghe là tôi nên ký vào lá đơn để đầu tuần anh nộp lên tòa và anh đã chuẩn bị sẵn cho tôi một căn hộ để ở tạm trong thời gian chờ giải quyết thủ tục để chia tay. Anh còn nói thêm rằng từ giờ phút đó anh không muốn tôi đặt chân đến ngôi nhà của anh, không muốn tôi làm phiền đến cuộc sống của anh nữa…

Mỗi lời nói của anh như những nhát dao cứa mạnh vào lòng tôi, như xé nát con tim đang run rẩy vì hối hận của tôi. Thế là hết, tôi biết mình xứng đáng nhận sự trừng phạt của anh, bởi tôi đã lừa, đã qua mặt anh để tư tình với người bạn thân duy nhất của anh.

Người bạn thân đó lại là người đã hết lòng vun vén cho mối tình của anh và tôi, người đã không ngại vượt hàng trăm cây số, mấy lần đi về quê bố mẹ chồng tương lai của tôi để thuyết phục họ chấp nhận cho tôi là con dâu trong gia đình họ.

Chuyện xảy ra cách đây 3 tháng, khi chồng tôi có chuyến công tác xa nhà kéo dài đến hơn 1 tuần.

Vào một đêm mưa buồn tê tái, cảm nhận nỗi cô đơn xen lẫn nỗi sợ hãi thường tình của người đàn bà trẻ xa chồng, tự nhiên tôi lại nhớ đến người bạn thân thiết của chồng mà cho đến giờ phút ấy tôi biết anh vẫn sống một mình vì vợ con ở quê.

Tôi chủ động gọi điện thoại cho anh…

Rồi cái gì đến cũng phải đến khi cả tôi và anh đều biết đêm ấy chúng tôi cần gì ở nhau. Sau lần đó, tôi như kẻ ăn vụng miếng ngon chưa đã, tôi tìm mọi cách để lừa chồng mình mỗi khi đến với người tình.

‘Đi đêm lắm có ngày gặp ma’ chuyện tày trời đã bị chính chồng tôi phát hiện trong một lần anh kết thúc chuyến công tác trước 2 ngày mà không báo cho tôi biết ngày anh về.

Chồng tôi đã lạnh lùng đóng sập cánh cửa buồng ngủ khi chứng kiến cảnh tôi và bạn thân của anh trên giường ngủ của mình. Ân hận thì cũng đã quá muộn, tôi phải chấp nhận trả giá cho những gì mình đã ngu muội lao vào…

Tiền Phong/Theo Khỏe & Đẹp

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

Kế hoạch đưa 'phi công' vụng dại... vào tầm ngắm của sếp nữ U30

Ngay từ lúc phỏng vấn chị đã để ý đến bằng cấp, lý lịch và tất nhiên không quên vẻ điển trai, thông minh toát lên qua những câu trả lời sắc sảo và thuyết phục của “phi công trẻ

Em biết không, ngay từ cái nhìn đầu tiên chị đã thấy có điều gì tạo nên sợi dây kết nối của chúng mình. Chị như sa lầy, lạc lối và trái tim bắt đầu đập loạn nhịp khi nghĩ đến em, nghĩ đến lúc chúng mình ân ái cùng nhau".

Chị đã từng nghe bạn bè kháo nhau về việc chinh phục “phi công trẻ” thế nào, ra làm sao, đặc biệt việc ân ái với “phi công trẻ” cũng mang lại cảm xúc khác hẳn với những chàng trai vốn đang theo đuổi hoặc với ông chồng đã từng chăn gối với chị. Chính vì điều này mà chị đã tò mò và hơn hết chị đã nghĩ đến việc sẽ chinh phục bằng được, sẽ đưa “phi công trẻ” "vào đường băng" để "cất cánh"!

"Săn" phi công.

Những ngày làm việc đầu tiên, chị luôn ưu ái, tạo điều kiện cũng như quan tâm đến “phi công trẻ” và điều đó cộng với sự thông minh, nhanh nhạy thì “phi công trẻ” đã dần làm quen với công việc. Mỗi ngày đi qua nơi làm việc của “phi công trẻ” chị đều cố lén ánh nhìn và trong lòng lại dâng trào lên cảm giác khó tả. Chị quyết định phải "chăn" bằng được “phi công trẻ” từ đây!

Mục tiêu chị đặt ra là 2 tháng, 2 tháng để sở hữu một “phi công trẻ” tuổi đời 23. Để bắt đầu cho kế hoạch hoàn hảo thì những việc như chở chị đi gặp khách, ăn trưa, gọi vào phòng riêng trao đổi công việc ngày càng trở nên thường xuyên.

"Hôm ấy chị đã cố tình mặc chiếc áo sơ mi trắng rộng cổ để lộ bộ ngực đầy đặn thấp thoáng sau lớp áo mỏng tang kia. Chị đã cố tình ngồi xuống ghế còn em đứng cạnh nhìn xuống màn hình chiếc ipad và chị biết ánh mắt của em không chỉ hướng xuống màn hình mà còn liếc trộm bộ ngực thấp thoáng của chị".

Hôm ấy chị cố tình nói không đi xe lên cơ quan, chị muốn “phi công trẻ” đưa về nhà và tất nhiên không có lý do gì để phi công trẻ từ chối. "Ngồi lên xe, hai bàn tay chị ôm lấy eo và không quên áp bộ ngực của mình vào lưng em. Chị biết em cũng rất bối rối nhưng chị cứ thích thế đấy".

Qua Hồ Tây, chị nói với “phi công trẻ” là chưa muốn về nhà ngay mà muốn đi ăn ốc, vậy là chị và “phi công trẻ” lại ngồi tâm sự với nhau. Những ánh mắt, cử chỉ và những đụng chạm nhẹ nhàng khiến chị như muốn ngấu nghiến “phi công trẻ” ngay lập tức!

Hơn một tháng kể từ ngày “phi công trẻ” vào làm việc tại công ty mà chị vẫn chưa thể chinh phục được khiến hàng đêm như dài ra bởi những rạo rực bứt rứt trong người khi nghĩ đến “phi công trẻ”. Những tâm sự về chuyện gia đình, cuộc sống và cả những đụng chạm nhẹ nhàng của chị chắc chắn “phi công trẻ” đã hiểu. "Chẳng nhẽ lại kêu em vào phòng riêng rồi ôm hôn ngấu nghiến sao"? Chị lại đau đầu với kế hoạch làm sao để đưa “phi công” lên giường. Có hàng tá mưu kế được chị vạch ra nhưng chẳng có cái nào cảm thấy phù hợp. Chị sợ mình thất bại trong cuộc chinh phục này!

Nhưng rồi chuyện lại đến nằm ngoài tất cả những kế hoạch, dự định. Cơ quan bắt chị đi tỉnh ký kết một hợp đồng lớn, tất nhiên chị không quên đề xuất với cấp trên cho “phi công trẻ” làm thư ký. Chị vui mừng ra mặt khi báo tin với “phi công trẻ” về chuyến công tác sắp tới. Sau khi ký kết hợp đồng xong, chị cùng “phi công trẻ” nán lại 1 ngày để thưởng thức hải sản cũng như khung cảnh của Hạ Long. Những khúc nhạc du dương bên những ly rượu vang khiến má chị ửng hồng, còn “phi công trẻ” cũng nhìn sâu vào đôi mắt chị.

"Bất chợt em nắm chặt bàn tay rồi ghì chặt lấy chị và một nụ hôn nồng cháy như xóa tan mọi khoảng cách. Đã bao lâu rồi mới đón nhận một nụ hôn nồng nàn và đê mê đến thế, chính chị cũng không biết nữa". "Căn phòng như lặng im trước giây phút ấy, những chiếc cúc áo của chị được bung ra dưới bàn tay tham lam của em.

Em bắt đầu khám phá cơ thể chị vụng về như một đứa trẻ. Không tham lam, không vội vàng mà có phần luống cuống, chính điều này là một chất men làm chị chết mê chết mệt, em biết không…".

Sau đó là những phút giây ân ái khiến chị chỉ biết tả nó bằng những từ ngữ được cho là thô tục, trần trụi. Đêm hôm ấy chị cùng “phi công trẻ” ân ái với nhau nhiều lần và đó quả là một đêm hạnh phúc ngất ngây đối với người đàn bà đã ngót 30 tuổi. Những ngày tháng tiếp đó, chị và “phi công trẻ” vẫn thường xuyên gặp nhau trong khách sạn, nhà nghỉ, thậm chí có lần ở nhà riêng của chị nữa.

Chị tự hào và đắc thắng trước những kế hoạch "lái phi công" hoàn hảo của mình. Nhưng điều đó đã kết thúc khi một ngày “phi công trẻ” nói với chị rằng "em đã có người yêu". Chị không oán, không trách mà chỉ thấy cuộc sống trở nên tẻ nhạt và vô vị. Chị lại tiếp tục tìm cho mình một “phi công trẻ” khác…

Người Đưa Tin/Theo Khỏe & Đẹp

Nhục nhã hứng đòn ghen của vợ “phi công trẻ”

Một lần đi công tác, Hân sắp xếp cho Sơn đi cùng. Ăn tối xong, cả hai cùng tắm ở bể bơi khách sạn và đó là lần đầu tiên Hân phản bội chồng.

Năm 28 tuổi, để chiều lòng cha mẹ, Hân kết hôn với Bình. Bình – chồng tôi là một nhân viên kỹ thuật, còn Hân khi ấy đã là trưởng phòng ở một công ty lớn. Sau 1 năm thì Hân sinh con trai.

Bình không phải là người chồng lý tưởng mà Hân mơ ước. Cuộc hôn nhân sắp đặt với Hân rất tẻ nhạt. Hân thích sự lãng mạn, vui vẻ trong khi chồng Hân lại khô khan, kiệm lời. Vì vậy vợ chồng Hân thường xảy ra xung đột. Vì thương con nên Hân mới nhẫn nhịn tiếp tục hôn nhân ấy.

Tôi thấy nhục nhã vô cùng...

Chuyện tình cảm không như mong muốn nên Hân tập trung sức lực vào công việc, chẳng mấy mà cô được đề bạt lên chức giám đốc. Hân được cơ quan cấp xe riêng và lái xe cho Hân là chàng thanh niên mới ngoài 20 tuổi tên Sơn. Sơn dù không có bằng cấp nhưng tài ăn nói thì không ai bằng, vì vậy lâu dần Hân bắt đầu nảy sinh tình cảm với cậu tài xế.

Sơn lấy vợ từ sớm. Sơn kể vợ anh ta tính tình hẹp hòi, lại không hiếu thuận với bố mẹ chồng nên Sơn chán nản muốn bỏ. Hân cảm thấy Sơn cùng cảnh ngộ như mình vì vậy khoảng cách giữa họ càng gần nhau hơn.

Một lần đi công tác, Hân sắp xếp cho Sơn đi cùng. Ăn tối xong, cả hai cùng tắm ở bể bơi khách sạn và đó là lần đầu tiên Hân phản bội chồng. Một chút hổ thẹn thoáng qua nhưng vì đó là cuộc hôn nhân chỉ có vỏ bọc nên Hân gạt qua rất nhanh. Chuyện ngoại tình của Hân diễn ra trong bí mật. Cái miệng ngọt ngào cùng cơ thể cuốn hút của Sơn khiến Hân không thể nào cưỡng lại được.

Nhưng Hân cũng rất tỉnh táo khi nói rõ với Sơn rằng quan hệ của họ chỉ là sự trao đổi đôi bên có lợi, không ai được thúc ép cưới người kia. Nếu một người muốn chia tay thì người còn lại không được níu kéo. Để chắc ăn, Hân ghi tất cả những điều khoản ấy ra giấy, làm 2 bản để cả hai cùng ký vào. Bản cam kết khiến cả hai càng thoải mái dính lấy nhau quên hết cả gia đình, con cái.

Mọi chuyện bắt đầu rắc rối khi vợ Sơn tỏ ý nghi ngờ chồng. Bình thường Sơn phục vụ người tình đã mệt lử nên không còn sức yêu chiều vợ. Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, một lần trong lúc ân ái, hân cắn mạnh vào vai Sơn, để lại vết răng rất rõ. Vợ Sơn phát hiện ra, anh ta sợ hãi phải khai thật, thậm chí phải đưa ra cả bản cam kết kia. Sơn bị tịch thu điện thoại, chìa khóa xe và ví tiền và bị nhốt trong nhà, không có cách nào báo tin cho người tình.

Sáng hôm sau, khi Hân đến cơ quan thì hàng trăm bản photocopy tờ cam kết kia đã được rải khắp công ty. Vợ Sơn cùng người chị họ lao vào cấu xé đánh ghen với Hân. Cả công ty náo loạn vì cuộc ẩu đả cuồng ghen của hai người đàn bà.

Mọi chuyện vỡ lở, tin tức nữ giám đốc ngoại tình với “phi công trẻ” là tài xế lan ra khắp nơi, đến tai chồng Hân và bay cả về nhà mẹ đẻ và bố mẹ chồng của Hân ở cách đó hơn 100 cây số. Hậu quả, Hân bị người chồng vốn hiền lành đánh cho một trận nên thân rồi ném vào mặt tờ đơn ly hôn, trả về nhà bố mẹ đẻ. Còn Sơn cũng bị vợ con ruồng rẫy trong nhục nhã…

afamily/Theo Khỏe & Đẹp

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2015

Vợ "tập thể dục” ở nhà ông hàng xóm giàu có

…Đang loay hoay kéo cái va ly đồ nặng trịch lên cầu thang thì tôi nghe tiếng mở cửa ra rồi tiếng thì thào tuy nhỏ nhưng khá rõ “tạm biệt anh yêu”. Chắc chắn tiếng vợ tôi, nhưng sao cô ấy lại đi ra từ căn nhà của ông hàng xóm già giàu có đã bỏ vợ.


Tôi 41 tuổi, là lái xe cho một hãng lữ hành của thành phố. Còn vợ tôi kém chồng 9 tuổi, làm thu ngân tại một siêu thị. Dù hai vợ chồng đều có công ăn việc làm ổn định nhưng thu nhập đều chẳng đáng là bao so với cuộc sống đắt đỏ nơi thành phố, lại nuôi hai đứa con trứng gà trứng vịt ăn học.

Dành dụm mãi và cũng được ông bà nội ngoại hai bên hỗ trợ thêm thắt nên chúng tôi cũng mua được một căn nhà nhỏ trên tầng 5 của một khu tập thể cũ. Do công việc nên tôi thường xuyên vắng nhà, việc chăm sóc, nuôi dạy, đưa đón hai đứa con đi học hành đều phải trông cậy hết vào vợ.

Biết vợ con vất vả nên tôi cũng cố gắng ăn tiêu tằn tiện, hầu hết tiền lương đều đưa về cho vợ bởi suốt thời gian lái xe rong ruổi trên đường, việc ăn ngủ đều được công ty lo đầy đủ.

Những chuyến đi của tôi ít thì năm ba ngày, nhiều có khi kéo dài đến nửa tháng, hai chục ngày, phụ thuộc vào yêu cầu đặt tour của các đoàn khách du lịch.

Dù phải xa nhà thường xuyên nhưng thật lòng là cưới nhau đến gần chục năm nay, chưa khi nào tôi có ý nghĩ nghi ngờ vợ về lòng chung thủy.

Thế nhưng mấy tháng gần đây, thỉnh thoảng tôi có nghe một vài người trong khu tập thể xì xào bóng gió rằng vợ tôi dạo này hay xuống “giúp đỡ” ông hàng xóm đã lớn tuổi, bỏ vợ nhưng có cuộc sống khá sung túc ở tầng 3, dưới nhà tôi hai tầng.

Nghe thì biết vậy chứ tôi cũng chẳng để tâm để hỏi lại vợ câu chuyện “miệng lưỡi thế gian” ấy làm gì. Thế nhưng cuối tuần rồi, do xe hỏng nên mãi đến gần 11 giờ đêm tôi mới về đến nhà.

Đang loay hoay kéo cái va ly đồ nặng trịch lên cầu thang thì tôi nghe tiếng mở cửa rồi tiếng thì thào tuy nhỏ nhưng khá rõ “tạm biệt anh yêu”. Chắc chắn tiếng vợ tôi, nhưng sao cô ấy lại đi ra từ căn nhà của ông hàng xóm già giàu có đã bỏ vợ, người mà tôi đã nghe xì xào đồn thổi bấy nay là “nhân tình” của vợ tôi?

Vợ tôi về nhà chỉ sau tôi vài phút. Cô ấy ngạc nhiên tái cả mặt khi thấy tôi ngồi trong nhà rồi lúng túng bảo “anh về khi nào sao chẳng báo để em đi đón? Em vừa đi tập thể dục về, có mấy chị bạn nên mải buôn với nhau quên cả giờ giấc”.

Nghe vợ nói dối trắng trợn mà lòng tôi đau như muối xát. Còn hai đứa con bé bỏng kia, không lẽ tôi bỏ vợ?

Theo Tiền phong

Đau đớn bị sếp tổng "cuỗm" mất vợ đẹp

Tôi như chết lặng trước bức ảnh. Tôi yêu vợ rất nhiều nên không bao giờ chấp nhận được sự phản bội.

Khởi nguồn của việc tôi bị "cuỗm" vợ đầy cay đắng xuất phát từ bữa tiệc tôi đưa vợ đi cùng.

Khi viết những dòng này tôi thấy thật cay đắng khi bị chính sếp của mình cũng là người bạn của mình cướp vợ. Ngày lấy được vợ, tôi sung sướng hét lên, cuối cùng cũng đưa được nàng về dinh. Chúng tôi sống hạnh phúc, vợ xinh đẹp, chăm con cũng rất giỏi, tuy đanh đá tý nhưng lại rất quan tâm gia đình.

Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, là phó giám đốc một công ty bất động sản. Tôi cưới vợ năm 27 tuổi. Vợ kém tôi 5 tuổi, cô ấy xinh đẹp, quý phái và có nụ cười hút hồn. Tôi bị vẻ đẹp ấy cuốn hút và quyết định trồng cây si vợ bằng được.

Vợ tôi làm nhân viên kinh doanh nên rất năng động, nhiều khi nghề của vợ phải gặp và giao tiếp với nhiều người cũng khiến tôi ái ngại khi vợ mình lại xinh đẹp mơn mởn thế kia. Vợ thì luôn miệng nói mỗi khi nằm bên cạnh chồng: "Yêu mỗi chồng đã mệt rồi còn thời gian đâu yêu ai nữa cơ chứ". Tôi âu yếm vợ và nói: "Cấm vợ để ý thằng nào đấy".

Ở cơ quan có vài người gặp vợ tôi cứ khen tôi tốt số lấy được vợ đẹp lại giỏi giang, lo mà giữ kẻo để tuột mất vợ. Tôi gãi đầu cười xòa, rồi một hôm cơ quan tổ chức tiệc lớn, tôi đã đưa vợ đi cùng. Hôm đó vợ trang điểm và mặc chiếc váy màu đen rất đẹp, ai cũng xuýt xoa khen vợ tôi xinh. Tôi phổng mũi, sếp cũng quan tâm vợ tôi vì có lẽ do cô ấy là vợ của bạn cũng là sếp phó nên anh ấy đón tiếp nhiệt tình hơn, anh ta cầm ly đến chúc rượu vợ tôi. Tôi còn bận chúc rượu đối tác nên để vợ tự nhiên dù mắt tôi vẫn luôn hướng về vợ. Sếp nói chuyện gì với vợ tôi chẳng rõ chỉ thấy cô ấy nói nói, cười cười.

Khi về nhà cô ấy cứ khen sếp tôi, mà khen cũng phải sếp tôi cao ráo đẹp trai lại giỏi ăn nói. Chuyện đó cũng bẵng đi một thời gian, rồi bỗng một hôm vợ tôi phải đi công tác Sài Gòn 4 ngày, cùng dịp đó sếp tôi cũng phải đi Nha Trang ký hợp đồng. Tôi là sếp phó nên phải lo liệu công việc ở công ty trong thời gian xếp đi vắng và cùng lúc lo con cái khi vợ vắng nhà nên rất bận rộn.

Hôm đó đang xem hợp đồng thì tôi nhận được tin nhắn, tôi ngơ ngác khi thấy trong bức ảnh chính là vợ tôi và người bên cạnh không ai khác chính là sếp tôi. Họ tay trong tay đi vào khách sạn lớn ở Sài Gòn. Bạn tôi gửi với tựa đề kèm theo: "Tao thấy giống vợ mày quá nên chụp lại cho mày xem, xem có phải không?".

Tôi như chết lặng trước bức ảnh, tôi ngồi ngẫm nghĩ lại thì thấy dạo này vợ có vẻ thay đổi, ăn diện hơn, nhiều hôm chồng động vào thì lấy lý do mệt… rồi về nhà cũng hay ôm ipad và đợt này cả sếp và vợ cùng đi công tác một lúc. Tôi hoang mang xâu chuỗi mọi việc lại rồi nhắn tin cho bạn, nó cũng là bạn tốt của tôi nên có thể tin tưởng được: "Mày giấu kín chuyện này hộ tao, cho tao địa chỉ khách sạn".

Tôi gửi gắm con cái ở nhà bà nội rồi bắt máy bay vào Sài Gòn gấp, tôi đến khách sạn đó. Tôi gõ cửa và chờ đợi, người mở cửa là vợ tôi và trong đó là gã sếp đểu cáng. Vợ tôi mặt cắt không ra máu, lắp bắp... sao anh. "Sao tôi lại biết hai người dan díu và dắt nhau vào đây phải không?".

Tôi lao vào đấm cho thằng sếp mấy đấm rồi bỏ đi về: "Mày là thằng bạn tồi và là thằng sếp đểu cáng". Tôi về xin nghỉ việc và chuyển qua chi nhánh khác của công ty lớn. Tôi yêu vợ rất nhiều nên không bao giờ chấp nhận được sự phản bội.

Vợ hốt hoảng bắt máy bay về, về tới nhà, tôi đã bảo ôsin dọn đồ cho vợ từ trước và kèm theo tờ giấy ly hôn tôi viết và ký sẵn đặt ở phòng khách.

Dù rất đau lòng nhưng tôi không thể làm khác, bởi nỗi ám ảnh cứ luôn xuất hiện trong đầu tôi chỉ cần thấy bất cứ một thứ gì liên quan đến vợ.

Theo Người đưa tin

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

Bắt tại trận vợ dùng tiền “gạ tình” cùng lúc hai người đàn ông

Trước khi cưới nhau, vợ tôi đã là nhân viên có tay nghề khá của một hiệu cắt tóc trên phố mà tôi là khách ruột.

Thời gian gần đây, nghe mọi người xì xào là vợ tôi dùng tiền để “gạ tình” cậu nhân viên nam kia bằng hình thức trả lương cao ngất ngưởng, lại còn “thưởng quý, thưởng tháng” nên cậu ta “phục vụ” hết lòng hết sức, tận tình.

Rình bắt vợ tằng tịu với cậu nhân viên

Bán tín bán nghi nên tôi quyết định thuê thám tử và cùng “bám” theo vợ. Gần hai tuần “bình yên”, tôi và anh thám tử định bỏ cuộc thì đến trưa thứ Năm vừa rồi, vì để quên tịa liệu ở nhà nên tôi vội vàng phóng xe về lấy dù sáng đi làm đã dặn vợ trưa tôi không về nhà. Tích cóp mãi 6 năm với đồng lương ít ỏi của anh cán bộ bàn giấy, tôi mới mở cho vợ được một hiệu cắt tóc gội đầu nho nhỏ trong căn nhà bố mẹ mua cho khi cưới vợ. Trước khi cưới nhau, vợ tôi đã là nhân viên có tay nghề khá của một hiệu cắt tóc trên phố mà tôi là khách ruột.

Vợ tôi là một người phụ nữ lẳng lơ...

Một tháng đôi lần cắt tóc, gội đầu, bao giờ tôi cũng “rình” quán vắng khách mới bước vào để “nhờ” em cắt, gội cho mình. Thế rồi sau một thời gian “tình trong như đã”, em trở thành một nửa của cuộc đời tôi… Từ lúc có cậu nhân viên ấy, tôi thấy vợ như trẻ ra, em nói cười luôn miệng, còn đầu tư mua sắm thêm váy áo, rồi cũng cắt phăng mái tóc dài để lâu nay thành đầu tém rồi nhuộm vàng rực. Cửa hàng của vợ tôi khá đông khách, tiếng lành đồn xa, không chỉ có nhiều khách quen chung thân, ngày càng đông khách lạ từ trên phố cũng tìm tới hiệu của vợ tôi để cắt tóc là đầu. Đông khách quá, một mình là không hết việc, vợ tôi thuê thêm ba nhân viên hai nữ mọt nam để phụ giúp. Nam nhân viên mới là một thanh niên trông rất sành điệu, thời thượng, quần áo lúc nào cũng bảnh bao, trau chuốt, mái tóc để lệch một bên nhuộm chỗ xanh chỗ vàng…

Dùng tiền để “gạ tình”

Có một buổi chiều muộn, vợ gọi điện nhờ tôi đi đón con trai đang học ở mẫu giáo vì em bận đi nhập dầu gội đầu và các nguyên liệu cho cửa hàng. Đưa con về nhà, thấy xe máy vợ dựng ở sân, cô nhân viên bảo vì nhiều hàng hóa nên em nhờ cậu nhân viên nam đèo đi để còn tiện… chở đồ. Thời gian gần đây, nghe mọi người xì xào là vợ tôi dùng tiền để “gạ tình” cậu nhân viên nam kia bằng hình thức trả lương cao ngất ngưởng, lại còn “thưởng quý, thưởng tháng” nên cậu ta “phục vụ” hết lòng hết sức, tận tình.

Để xe ngoài cửa hàng, không thấy vợ đâu, cô nhân viên bảo vợ tôi nói bị mệt nên về nhà nghỉ trưa rồi. Mở khóa cửa vào nhà, tôi không tin nổi khi thấy vợ và một người đàn ông lạ mặt đã lớn tuổi đang ở trên giường ngủ của vợ chồng tôi. Bị bắt quả tang, vợ tôi quỳ sụp xuống chân tôi khóc rồi thú nhận rằng vì “bao” cậu trai trẻ sành điệu kia quá tốn kém, thu nhập của tiệm cắt tóc gội đầu ấy không đủ nên để “giữ chân” cậu ta, em phải đành lòng cặp bồ với người đàn ông lớn tuổi kia. Tôi thấy máu nóng bốc lên đầu ngùn ngụt, giận vợ vô cùng. Tôi chỉ muốn đuổi cô ấy ra khỏi nhà ngay tức khắc, nhưng nghĩ đến đứa con trai bé bỏng chưa đầy 3 tuổi, tôi lại không đành…

phununews/Theo Khỏe & Đẹp

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2015

Cặp với hai người trong lúc chờ bạn trai hỏi cưới

Trong lúc chờ anh tiến sĩ, tôi nhận lời yêu hai anh chàng cùng lúc, chưa gia đình và công việc tạm ổn...

19 tuổi, trượt đại học nên tôi đành đi học cao đẳng ở tỉnh gần nhà trong khi bạn bè đang học đại học trên Hà Nội, thành phố mà bất cứ người nào cũng muốn tới và sống, muốn thoát khỏi kiếp nghèo. Tôi không dám liên lạc gì với mọi người nữa lúc nào sống khép mình.

Rồi tôi cũng có người yêu qua đứa bạn giờ thiệu, tháng gặp nhau được vài lần còn lại liên lạc qua điện thoại. Cái gì đến cũng đến, anh xuống thăm tôi, cho tôi biết hôn là thế nào, tuy bằng tuổi tôi nhưng anh đã trải qua rồi nên cái gì cũng biết. Anh cho tôi biết thế nào là yêu, ngày ấy trên môi tôi lúc nào cũng mỉm cười, thấy mình hạnh phúc. Yêu nhau sáu tháng, tuy gặp nhau vài lần nhưng lúc gặp chúng tôi quấn quýt.

Anh là mối tình đầu của tôi, tôi yêu anh chân thành không toan tính, nghĩ sẽ lấy anh làm chồng nên trao đời con gái cho anh. Sau buổi ấy, chúng tôi yêu nhau hơn vì chuyện đó hòa hợp kinh khủng. Hai đứa đều hạnh phúc, luôn bên nhau dù gia đình ngăn cản, dù anh đang học nghĩa vụ, nếu đi học phải năm năm nữa.

Tôi đi cặp bồ trong lúc chờ cưới.

Ngày anh đi học thì tôi ra trường. Tôi xin không thực tập mà đi làm luôn, chỉ cần nghĩ đến thoát khỏ cảnh đi học được lên Hà Nội là hạnh phúc lắm rồi. Cùng lúc quen bạn trai tôi cũng quen một người nữa qua mạng, lớn hơn 19 tuổi. Anh thành công trong công việc, là tiến sĩ, thỉnh thoảng đưa tôi lên Hà Nội bằng xe Mer bóng nhoáng. Có một lần vào khách sạn nhưng anh nói không làm gì đâu và anh đã không làm thật, chỉ nằm thủ thỉ kể chuyện và ôm tôi thôi. Anh có sự hấp dẫn, một sự trưởng thành khác biệt không cãi nhau vụn vặt như người yêu bằng tuổi tôi thường làm. Tôi phân vân lắm.

Bước chân lên thành phố phồn hoa mơ ước kia, tôi kiêu hãnh nghĩ mình có thể làm được tất cả. Tôi lao đầu đi làm, làm ba công việc cùng lúc, làm cả ngày lẫn đêm, nghĩ đây là thời điểm kiếm tiền báo hiếu bố mẹ. Tôi quên bẵng đi người yêu mình, không quan tâm anh ấy như thế nào, ra sao, thỉnh thoảng gặp việc duy nhất là anh lôi tôi vào nhà nghỉ. Ngày trước tôi cũng ham muốn anh chứ giờ lao đầu đi làm mệt mỏi thế, anh lại chẳng quan tâm suy nghĩ của tôi khiến tôi mệt mỏi, nghĩ anh yêu mình chỉ vì sex. Tôi quyết định chia tay trước sự van nài của anh.

Tôi đến với anh tiến sĩ vô điều kiện, dù gần nhau đấy nhưng anh cũng chỉ khuyên tôi chứ không giúp gì về kinh tế cả. Vậy mà tôi lại thích sự yên bình bên anh. Anh cũng nói yêu tôi, chỉ là bận quá nên ít quan tâm. Nhiều lúc tôi nghi ngờ có thể anh có gia đình nhưng lại thôi. Sau bao lần bên nhau không làm gì, một lần anh rủ đi uống với bạn, do hơi say với lại tôi cũng yêu nữa, anh muốn chúng tôi gắn kết hơn nên đã làm chuyện đó. Anh nhẹ nhàng ấm áp yên bình tới lạ, tuy hơi nhanh nhưng tôi thấy hết mệt mỏi, giảm stress cuộc sống. Sau đó tôi ôm anh và ngủ thiếp đi trong hạnh phúc. Anh gọi tôi dậy bằng được, tôi nhõng nhẽo muốn bên anh cả đêm. Trong lơ mơ tôi thấy anh còn định đổ chai nước vào mặt tôi cho tỉnh.

Tôi ngồi hẳn dậy không nói gì và ra xe. Anh vừa lái xe vừa nói không ở qua đêm được vì mệt và đưa trả tôi về đầu ngõ. Chắc anh có gia đình rồi hay là anh chê thân hình hơi mập của tôi? Tôi xuống xe trong sự chề nhục nhã, xấu hổ, ngốc nghếch, tôi biết mình sai gì rồi. Tuy không còn trong trắng nhưng tôi có danh dự, đâu phải ai tôi cũng làm chuyện đó trừ khi là yêu. Lúc bước xuống xe tôi quyết tâm không phụ thuộc vào tình yêu nữa, mỗi bước chân là nỗi đau, nỗi sợ hãi vì mình quá ngây thơ, cả tin. Hôm đấy là bắt đầu mùa mưa tháng 6…

Sau lần đó đúng như kiểu ăn được rồi là thôi, anh ít nhắn tin, tôi không dám liên lạc nhiều. Tôi nghĩ dù sao anh cũng lớn hơn nhiều tuổi, gia đình giàu có hơn mình, xung quanh toàn người đẹp, lại không trân trọng mình nữa nên tôi ép bản thân phải quên đi. Rồi công việc nhân viên bán hàng không đủ sống, tôi chuyển sang làm ở khách sạn năm sao, được anh chị ở đây giúp đỡ rất nhiều, được cả anh trưởng phòng của bar khách sạn quý mến. Mới lên Hà Nội tôi chẳng biết bar là gì nên được vào đây tôi thích lắm, biết một lại muốn biết thêm.

Nắm bắt được sự ngây thơ, cả tin, ham cái mới, anh trưởng phòng rủ tôi đi bar cùng nhân viên ở đó. Âm thanh, rượu, shisha..., tôi thác loạn, điên cuồng cho hết chán nản. Đêm tỉnh dậy chỉ có một mình không mảnh vải che thân, hóa ra tôi đã lên giường với 200 nghìn tiền anh ta để lại cho bắt xe về. Tôi không khóc, chỉ thấy đau, không hiểu điều gì đang diễn ra, đầu óc quay cuồng. Bài học đầu đời ở trên Hà Nội thật sự rất đắt. Định mang 200 nghìn ném thẳng vào anh nhưng hết tiền rồi, không vay đâu được. Tôi tránh mặt và mau đổi chỗ làm, quyết tâm sẽ có chỗ đứng ở thành phố này và trả thù anh ta. Mùa hè của những bước đi đầu đời đã qua như thế.

Gác lại nỗi đau tôi lao đầu đi làm, rồi tôi quen người mới, vì thế đến giờ mới biết thế nào là người con gái được theo đuổi. Anh chờ tôi dưới cơn mưa tầm tã để đi cùng về vì chỗ làm thêm cách phòng 10 km. Tối nào đi cùng tôi anh cũng vui vẻ hòa đồng, galang, anh là người nắm tay tôi trong buổi tiệc dù tôi như con vịt xấu xí trước bầy thiên nga. Anh ngày nào cũng đón tôi đi làm dù ở rất xa, mưa hay gió. Chín ngày đơn giản để tôi xiêu lòng, tôi đã nghĩ chỉ cần giờ anh cầu hôn mình sẽ đồng ý ngay. Vậy mà người con trai đó lại bỏ sang Mỹ với gia đình và mau chóng có người yêu mới. "Hoàng tử bạch mã" bỏ tôi lại rồi, có lẽ thời gian ngắn và chỉ có cái nắm tay, nụ hôn thì không đủ níu giữ anh lại. Hay là anh đến với tôi quá dễ dàng nên vậy chăng?

Anh đi rồi tôi khóc hoài, một tuần sau tôi đã nguôi ngoai có lẽ vì cả hai chưa có gì sâu đậm. Tính tôi dễ hòa đồng, lại không biết từ chối nên ai đẹp trai, có chút thiện cảm, thấy quy quý tôi đều nhận lời đi chơi. Tháng 11 có anh tôi rất thích, ba lần đi với nhau rất vui, ấy thế mà anh không muốn gặp tôi nữa vì bảo anh không kiềm chế được khi đi bên cạnh tôi. Chán nản nên tôi cũng không gặp người đó nữa.

Mong muốn tìm chỗ dựa cho những lúc mệt mỏi xem ra khó quá. Rồi tôi đồng ý lời mời đi chơi xa với người từng gặp tôi hồi tháng năm, trong một lần ngã xe. Dù anh không giúp gì nhưng bọn tôi vẫn cho số nhau. Đi chơi xa thế là lại nhậu nhẹt, rồi tôi đã lên giường với anh, cảm thấy hạnh phúc nghẹn ngào vì nó giống hệt với cảm xúc người yêu đầu đời. Về Hà Nội tôi lại lao vào anh dù biết anh có gia đình, dù ý chí mình không cho phép, dù biết anh yêu vợ và chỉ có xíu tình cảm với tôi.

Tuần hai lần gặp nhau vào buổi trưa, chúng tôi chẳng thể kiềm chế được. Chưa dừng ở đó tôi còn lên giường với anh chàng quen hồi tháng 11 nói ở trên. Anh ấy chưa vợ và biết đâu đó sẽ là người yêu của tôi. Tôi giờ đủ dẻo dai, đủ hấp dẫn để bất cứ ai đã làm chuyện đấy cùng đều thấy nhớ.

Người đàn ông có gia đình đó chẳng quan tâm tôi dù tôi đang nợ nần, sống khốn khó, thứ duy nhất anh mua cho tôi là viên tránh thai. Tôi quyết định cắt đứt liên lạc với anh bằng cách giả bộ quay phim lúc hai người quan hệ để anh sợ hãi tôi sẽ phá vỡ hạnh phúc gia đình anh. Đơn giản quá đúng không?

Rồi một hôm anh tiến sĩ gọi lại cho tôi, chúng tôi gặp nhau, cảm xúc ùa về, hóa ra bấy lâu tôi chỉ yêu anh, tôi lên giường với người khác chỉ để nhớ cảm giác yên bình ấy. Anh vẫn thế, quan tâm tôi hơn một chút rồi sau đó lại bận rộn, anh nói tôi hãy chờ sau khi anh xây dựng công ty xong sẽ cưới tôi. Một người 42 tuổi, ít khi bên mình, có chăng chỉ ở bên vài tiếng trên giường mà hứa hẹn sẽ cưới mình, tôi có nên tin không? Thế mà tôi cứ để anh lợi dụng như vậy.

Giờ tôi chẳng còn yêu ai thật lòng, trong lúc chờ anh tiến sĩ, tôi nhận lời yêu hai anh chàng cùng lúc, chưa gia đình và công việc tạm ổn. Anh chàng tháng 11 cứ muốn gặp dù tôi biết anh chẳng thích tôi đâu nhưng tôi vẫn đi. Tôi muốn chờ anh tiến sĩ, không biết anh có yêu tôi, muốn lấy tôi thật không? Liệu anh nói tất cả là đúng chứ? Tôi chờ anh hay yêu tạm anh nào để đỡ lỡ mất cơ hội, sau này anh không bên tôi tôi vẫn còn chỗ dựa? Tôi nên sống như thế nào bây giờ?


VNE/Theo Khỏe & Đẹp

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2015

Chồng đang “ăn chả” thì phát hiện vợ “ăn nem”

Trong khi đang ôm “bồ” trong tay với nụ hôn cuồng nhiệt và tranh thủ vuốt ve cơ thể nàng thì thì tôi phát hiện một bóng dáng phụ nữ quen thuộc..

Tôi và vợ tôi yêu nhau từ thời còn ở phổ thông trung học. Sau 10 năm yêu nhau, chúng tôi quyết định đi đến hôn nhân. Một đám cưới rình rang được tổ chức trong sự vui mừng của cả hai đứa. Chúng tôi mừng vì tình yêudành cho nhau ngần ấy năm cuối cùng cũng được đến đáp xứng đáng. Mừng vì nghĩ rằng, hôn nhân chính là cái kết thúc có hậu cho cuộc tình này. Thế nhưng cả hai chúng tôi đã hoàn toàn lầm tưởng. Hôn nhân đối với tôi lúc này chính là mồ chôn tình yêu.

Chúng tôi kết hôn được 2 năm thì vợ tôi mang bầu con gái đầu lòng. Đến giờ, con tôi đã được 3 tuổi, rất dễ thương và đáng yêu. Thế nhưng, không hiểu lý do vì sao, tình cảm của tôi đối với vợ dần dần mờ nhạt. Tôi không thấy mình có hứng thú khi ở bên vợ như trước kia. Từ đó, tôi bắt đầu đi tìm những cuộc tình ngoài luồng. Tôi bắt đầu vụng trộm với một em cùng công ty. Từ khi có mối quan hệ ngoại tình ấy, tôi cảm thấy cuộc sống có thêm nhiều thú vị hơn. Tôi cuộn mình vào những ái ân vụng trộm ấy, sung sướng và hạnh phúc.

Ảnh minh hoạ.

Tuy nhiên, không lúc nào là tôi không cảm thấy áy náy với vợ tôi, người đã cùng tôi đi qua bao nhiêu khó khăn của cuộc sống. Tôi cũng rất lo sợ một ngày sẽ bị vợ phát hiện và ly hôn với tôi, nhưng tôi không thể nào dứt ra khỏi cuộc tình ấy. Mỗi lần vụng trộm với cô nàng cùng cơ quan, tôi vẫn có cảm giác bồn chồn, lo lắng không yên.

Tôi đã vụng trộm như vậy suốt gần một năm trời, nhưng vợ tôi vẫn không hề hay biết. Tôi có đi sớm về khuya cô ấy cũng chỉ hỏi thăm qua loa và thờ ơ. Tôi nghĩ rằng vợ mệt mỏi vì vừa phải chăm sóc con cái, vừa phải lo vun vén cuộc sống gia đình nên không còn thời gian quan tâm đến tôi. Như vậy cũng tốt, tôi sẽ có nhiều cơ hội để được ở bên cạnh cô bồ đáng yêu kia.

Mãi cho đến một ngày, khi cô bồ của tôi cứ nhất định đòi tôi đưa ra công viên để được hưởng cảm giác như những đôi tình nhân trẻ tuổi. Tôi mặc dù không thích, nhưng vẫn cố chiều lòng cô ấy. Tôi nào ngờ, mọi biến đổi của cuộc đời tôi lại diễn ra ở cái công viên nhỏ ấy.
Chúng tôi ngồi ở một chiếc ghế đá nhỏ dưới gốc cây phượng to. Gió mát hiu hiu thổi làm tôi thấy dễ chịu vô cùng. Nhìn ánh mắt đưa tình của cô bồ nhỏ đáng yêu, tôi không chịu được liền ôm cô ấy vào lòng, trao cho cô ấy những nụ hôn cuồng cháy. Rồi tôi để cô ấy ngồi lên lòng mình, tay vuốt ve những nơi gợi cảm trên cơ thể cô ấy.

Bỗng nhiên, tôi thấy từ đằng xa bóng dáng một người phụ nữ quen thuộc đang e ấp trong vòng tay một người đàn ông. Tôi cố gắng nhìn kỹ hơn thì phát hiện đó chính là vợ mình. Khi trong tay tôi vẫn đang ôm ấp cô bồ bé nhỏ, thì đôi mắt tôi đã nhìn thấy vợ mình âu yếm người đàn ông khác. Quá bẽ bàng và cay đắng!

Tôi đẩy cô bồ ra và nói muốn đi về. Tôi muốn ở một mình ngay lúc đó. Tôi không cảm thấy giận vợ tôi mà chỉ cảm thấy ê chề cho cuộc hôn nhân này. Trong khi tất cả mọi người nghĩ rằng chúng tôi vẫn đang chung sống hạnh phúc bên nhau, có với nhau một mặt con kháu khỉnh và đáng yêu thì thực chất chúng tôi mỗi người đều đang vui vẻ bên tình mới. Tôi bỗng thấy khinh bỉ cái “tổ ấm” mà tôi đang sở hữu. Nó có thực sự là một gia đình hay chỉ là nơi trú chân mỗi ngày của vợ chồng tôi? Tôi bỗng nhiên cười lớn. Tôi cười bản thân mình, cười vợ tôi, cười cả cái cuộc đời này.

Tôi và vợ tôi không còn yêu nhau nữa, nhưng chúng tôi vẫn đang cố gắng duy trì cuộc hôn nhân này. Vì sao chứ? Phải chăng vợ tôi lo cho đứa con bé bỏng ngây thơ không có đủ cả bố lẫn mẹ. Phải chăng vợ tôi sợ lời đàm tiếu cay độc của người ngoài. Con tôi rồi sẽ nghĩ như thế nào về bố mẹ nó, khi cả hai chúng tôi đều là những kẻ ngoại tình, như người ta vẫn mỉa mai “Ông ăn chả, bà ăn nem”.

Về nhà, tôi nằm thượt ra, vắt tay lên trán mà suy nghĩ. Tôi không biết có nên nói với vợ rằng tôi đã nhìn thấy cô ấy và nhân tình bên nhau. Liệu rằng cô ấy có biết tôi cũng đã ngoại tình với một người phụ nữ khác? Khi tôi nói ra, mọi chuyện rồi sẽ đi về đâu?

phununews/Theo Khỏe & Đẹp